Chó xanh lông dài, đã khác biệt, đã yêu thương
Hwang Sun-mi được trao rất nhiều giải thưởng văn học thiếu nhi tại Hàn Quốc, đa phần các tác phẩm đều ẩn chứa sự va đập giữa nền văn hóa truyền thống và hiện đại hay viết về việc theo đuổi ước mơ. Đặc biệt, cô rất thích sử dụng các chất liệu từ thiên nhiên để truyền tải thông điệp rằng vạn vật đều có tâm hồn. Chó Xanh Lông Dài cũng mở đầu bằng cảnh sắc thân thuộc như vậy: một đàn chó con được sinh ra trong sân nhà ông lão thợ hàn. Chính trong thế giới nhỏ bé bình yên ấy, sự khác biệt đã khởi đầu hành trình diệu kỳ của một cá thể lạc nhịp.

Lông Dài quá khác biệt so với anh em của mình, bộ lông đen kịt cứ dài mãi ra, phủ cả mắt mũi và “chẳng gọn gàng, cũng chẳng giống cha tí nào”, nên thường bị cả nhà hắt hủi, dọa nạt. Mà, phàm những đứa trẻ “khác người” như Lông Dài lại rất thông minh và nhạy cảm. Lông Dài luôn biết khi nào có nguy hiểm rình rập để tránh xa, khi nào được yêu thương để lại gần, khi nào cần dữ tợn để bảo vệ mình thì dứt khoát lao vào không khoan nhượng.
Những ngày đầu đời của Lông Dài có quá nhiều sự tranh giành, va chạm và cả hiểm nguy rình rập. Từ con mèo già trên bờ tường luôn lảng vảng với ánh nhìn ranh mãnh, đến những lần anh em bị bắt và bán đi. Lông Dài không hiểu hết những gì đang xảy ra, nhưng nó cảm nhận được sự thiếu vắng. Mỗi lần một người thân biến mất, nó lại lặng đi buồn bã, rồi cuối cùng thì không còn kêu gào nữa, chỉ có một khoảng trống cứ lớn dần lên.
Cuộc sống trong ngôi nhà của lão To Giọng cũng không hề đơn giản. Lão không phải là người xấu, nhưng cách lão đối xử với đàn chó luôn thô ráp, cộc cằn. Có lúc lão cũng vuốt ve, nhưng rồi lại đánh đập. Có lúc lão giữ lại một con, nhưng cũng chính lão là người mang chúng đi bán. Với Lông Dài, con người là một điều gì đó khó hiểu, vừa gần gũi lại vừa xa cách. Nó không thể biết khi nào mình sẽ được ở lại, khi nào sẽ bị đưa đi và chính sự không chắc chắn đó đã khiến Lông Dài luôn phải sống trong bất an.
Giữa bối cảnh ấy, sự xuất hiện của cậu bé Dong Yi trở thành một điểm sáng. Cậu không nhìn Lông Dài bằng sự so sánh mà tiếp cận một cách tự nhiên. Cậu vuốt ve, chơi cùng và chải lại bộ lông xù che kín mắt nó. Sự quan tâm đúng lúc không làm một cá thể trở thành người khác, nhưng có thể giúp nó nhận ra mình không hề vô nghĩa. Tuy sự đồng hành ấy không kéo dài, nhưng nhờ trải nghiệm được yêu thương khiến Lông Dài bắt đầu quan sát, suy nghĩ nhiều hơn và dần hình thành cách phản ứng riêng. Điều này thể hiện rõ khi xuất hiện miếng thịt lạ bị ném vào sân. Trong khi các con khác bị hấp dẫn, Lông Dài nhận ra dấu hiệu bất thường và giữ khoảng cách. Sự nhạy cảm từng khiến nó bị xem là yếu điểm, lúc này lại trở thành lợi thế giúp nó tránh nguy hiểm.
Hành trình của Lông Dài không dừng lại ở đó mà tiếp tục mở rộng khi nó trở thành một người mẹ… Có những mất mát xảy ra, có những đứa con lớn lên và rời đi, nhưng chính quá trình ấy giúp Lông Dài hiểu sâu hơn về tình yêu thương và sự chia xa. Nó đi tìm, lần theo những dấu vết mong manh, các thanh âm quen thuộc, hy vọng có thể gặp lại con dù chỉ một lần. Nhưng phần lớn những lần tìm kiếm ấy đều kết thúc trong im lặng.
Các em nhỏ có lẽ sẽ thắc mắc rằng liệu cuối cùng thì Lông Dài tìm được con hay không? Nhưng các em biết không, dù thế nào thì bóng dáng của những người thân thương vẫn luôn hiện diện trong tim mỗi chúng ta. Cuộc sống luôn có những điều không thể giữ được mãi, nhưng chúng cũng chẳng mất đi, chỉ là chuyển sang một cách tồn tại khác. Bởi đôi khi dù ta đã tìm được, dù chỉ có thể âm thầm đi theo người mình thương yêu một đoạn đường như Lông Dài đã âm thầm đi theo Trắng con và cầu mong con mình hạnh phúc.
Cuốn sách có vẻ hơi buồn so với các em, nhưng cuộc đời luôn tồn tại những cá thể đặc biệt như Lông Dài. Vậy nên đừng sợ, hãy cứ tử tế và thương yêu nhé!
Daisy Home Preschool