Một trăm cái chân để làm gì?
“Không có gì tuyệt vời hơn khi cho đi. Dù đó là thân thể của mình. Cho đi, cho những số phận hẩm hiu khác.”
100 Cái Chân của Nguyễn Ngọc Thuần mở ra một khu rừng đang trải qua mùa hạn khắc nghiệt nhất. Dòng nước cạn dần, cây cối héo úa, muông thú sống trong lo âu và thiếu thốn. Câu chuyện được kể qua lời của nhiều thế hệ loài kiến, như một ký ức được gìn giữ và truyền lại từ đời này sang đời khác. Giữa bối cảnh ấy xuất hiện một nhân vật rất đặc biệt, chú Rít có đúng một trăm cái chân. Một trăm cái chân tưởng như là điều đáng tự hào, nhưng đôi khi lại khiến chú cảm thấy nặng nề và khác biệt. Chú không ngờ rằng chính điều mình từng băn khoăn ấy lại trở thành món quà quý giá nhất dành cho khu rừng.

Khi hạn hán ngày càng nghiêm trọng, chú Rít bắt đầu lặng lẽ cho đi từng cái chân của mình để cứu giúp những sinh vật nhỏ bé hơn. Một cái chân, rồi thêm một cái chân nữa. Chú trao đi mà không đòi hỏi điều gì đáp lại. Càng đọc, chúng ta càng cảm nhận được vẻ đẹp của sự sẻ chia. Đó không phải là cho đi những gì dư thừa, mà là sẵn sàng dành tặng những điều quý giá nhất mình đang có..
Điều thú vị là Nguyễn Ngọc Thuần không chọn một nhân vật xinh đẹp hay được yêu mến ngay từ đầu. Trong đời sống thường ngày, loài rít (rết) thường khiến người ta e dè bởi vẻ ngoài của mình. Thế nhưng chính chú lại trở thành người hùng của cả khu rừng. Tác giả như muốn nhắn nhủ rằng chúng ta không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài. Một người có thể không nổi bật, không hoàn hảo, nhưng vẫn mang trong mình một trái tim nhân hậu và những điều tốt đẹp đáng trân trọng.
Bên cạnh chú Rít, cuốn sách còn mang đến nhiều nhân vật khiến người đọc nhớ mãi. Có cô Cá Trắm nhất quyết ở lại với chiếc hồ đã gắn bó suốt cuộc đời mình, dù dòng nước đang dần cạn kiệt. Cô không muốn rời xa nơi đã nuôi dưỡng mình, bởi ở đó có ký ức, có tình yêu và có cả tâm hồn của mình.
Trong khu rừng ấy còn có Kiến Xanh và những đàn kiến nhỏ bé đang cố gắng vượt qua mất mát. Có những sinh vật phải chứng kiến người thân ra đi giữa mùa hạn khô khốc, nhưng vẫn không ngừng hy vọng. Dù đau buồn, họ vẫn tin rằng rồi mưa sẽ trở lại, cây cối sẽ xanh tươi và khu rừng sẽ hồi sinh. Những nhân vật ấy giúp câu chuyện trở nên gần gũi hơn với trẻ em, bởi các em cũng sẽ có lúc gặp những điều không như ý trong cuộc sống. Và cuốn sách nhẹ nhàng nhắc rằng sau những ngày khó khăn, luôn có những điều tốt đẹp đang chờ phía trước.
Dù kể về hạn hán, mất mát hay sự chia ly, 100 Cái Chân lại là một cuốn sách đầy ánh sáng và hy vọng. Nguyễn Ngọc Thuần đã dựng nên một thế giới nơi thiên nhiên cũng biết yêu thương, nhớ nhung và chờ đợi. Từng nhân vật trong truyện đều góp phần cho thấy rằng sự sống luôn có sức mạnh kỳ diệu để tiếp tục, ngay cả trong những hoàn cảnh tưởng chừng khó khăn nhất.
Có lẽ đó cũng là món quà đẹp nhất mà tác giả muốn gửi đến các em nhỏ. Rằng mỗi người đều có điều gì đó để trao đi. Có thể là một món đồ chơi mình yêu thích, một lời động viên dành cho bạn, một cái ôm dành cho người thân hay đơn giản là sự quan tâm chân thành mỗi ngày. Và biết đâu, giống như chú Rít trong câu chuyện, chúng ta sẽ nhận ra rằng niềm vui lớn nhất không nằm ở những gì mình giữ lại cho riêng mình, mà nằm ở những điều tốt đẹp mình đã dành cho cuộc sống.
Daisy Home Preschool