Cuộc đời có những bước ngoặt bất ngờ – những ngày trời đang yên bình bỗng hóa thành những thử thách không lường trước. Nhưng chính những thử thách ấy lại mang đến cho trẻ con, và cả chúng ta, những bài học về lòng dũng cảm, sự kiên nhẫn và khả năng thích nghi. Trong “Dưới bóng trăng ngà”, câu chuyện của Cải Xoong không chỉ là hành trình của một cô thỏ nhỏ tìm kiếm sự an toàn giữa khu rừng kỳ bí, mà còn là một bức tranh tinh tế về cách trẻ em đối diện với những thay đổi không mong muốn trong cuộc sống.

Khi gia đình Thỏ buộc phải chuyển khỏi ngôi nhà cũ, mẹ con Cải Xoong bước vào một cuộc sống mới với đầy rẫy những khó khăn. Việc Thỏ Bố biến mất như một lỗ hổng không thể lấp đầy trong trái tim họ. Nhưng như Thỏ Mẹ đã từng nhẹ nhàng nói: “Chúng ta phải sống tiếp thôi. Chúng ta có việc phải làm.” Lời nói ấy không chỉ là sự nhắc nhở về bổn phận, mà còn là lời an ủi, giúp Cải Xoong hiểu rằng, dẫu thế giới có nhiều biến đổi, chỉ cần tình yêu và sự chăm sóc của gia đình thì mọi thứ rồi sẽ ổn.

Cải Xoong, cô thỏ nhỏ vốn chỉ quen với bình yên, nay phải đối mặt với muôn vàn khó khăn của cuộc sống mới, từ việc phải tự mình chăm sóc em trai Kip, đến việc khám phá khu rừng kỳ lạ và đầy bất trắc. Trong từng bước chân của mình, cô bé gặp gỡ những người hàng xóm kỳ lạ nhưng đầy tình cảm, như Ông Cú Titus Gối Ngủ với giọng điệu khàn khàn và lạnh lùng, dần trở thành một biểu tượng của sự bảo vệ, hay Quý Cô Agatha Bắp Cải – một nhân vật có vẻ kiêu kỳ nhưng lại luôn xuất hiện đúng lúc để giúp đỡ gia đình nhà thỏ. Mỗi nhân vật trong khu rừng như một phần của bức tranh lớn về cuộc sống, mang đến cho Cải Xoong những bài học khác nhau, giúp cô bé nhận ra rằng, dù cuộc sống có thay đổi ra sao, luôn có những tấm lòng tử tế đồng hành.

Những bậc cha mẹ có lẽ sẽ nhìn thấy hình ảnh của mình trong Thỏ Mẹ – một người mẹ mạnh mẽ nhưng cũng đầy nhạy cảm, luôn tìm cách bảo vệ và hướng dẫn con cái vượt qua những khó khăn. Dù cuộc sống có nhiều biến động, bà không bao giờ từ bỏ hy vọng và tình yêu dành cho các con.

Sự tinh tế của “Dưới bóng trăng ngà” còn nằm ở cách mà Gregory Maguire đã xây dựng nên một câu chuyện dành tặng cả những người lớn muốn hiểu thêm về thế giới nội tâm của con trẻ. Những câu hỏi ngây thơ của Cải Xoong, như “Mẹ ơi, liệu có phải lão cáo đã bắt được bố không?”, là điều mà bất cứ đứa trẻ nào cũng sẽ có khi đối mặt với biến cố lớn. Chính sự bình thản, dù đau lòng, trong câu trả lời của Thỏ Mẹ giúp con trẻ nhận ra rằng, đôi khi không phải mọi câu hỏi đều có câu trả lời rõ ràng, nhưng tình yêu và sự bảo vệ của cha mẹ sẽ luôn là điểm tựa vững chắc.

Cuốn sách này không chỉ là một câu chuyện về sự mất mát và hồi sinh, mà còn là hành trình của việc học cách sống chung với những thay đổi. Ông Manfred Cua Cỏ, với sự khôn ngoan của một người già, đã giúp Cải Xoong hiểu thêm về thế giới đầy hiểm nguy nhưng cũng đầy yêu thương này. Những câu chuyện của ông về các nhân vật kỳ bí trong khu rừng không chỉ là trò giải trí, mà còn giúp Cải Xoong hiểu rằng, mọi thứ đều có quy luật của nó, và sự sống luôn tiếp diễn, dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra.

Cuối cùng, “Dưới bóng trăng ngà” không phải là một câu chuyện cổ tích có phép màu hay một cái kết hạnh phúc. Nó là câu chuyện của cuộc sống thực, nơi những đau thương có thể vẫn đang tồn tại song song với hy vọng. Cuốn sách này như một lời thì thầm dịu dàng: dù những thử thách có thể đến bất cứ lúc nào, bạn luôn có thể giúp con mình vượt qua bằng tình yêu và sự chăm sóc. Trong những đêm đen, ánh sáng từ bóng trăng ngà sẽ luôn dẫn lối cho chúng ta.

“Ngày mai sẽ đủ tốt thôi”, câu nói của ông Cú vọng xuống ở cuối truyện như một lời nhắn nhủ dành cho tất cả chúng ta.

Daisy Home Preschool

Billy trong tác phẩm của Helen Rutter là một cậu bé can đảm. Bởi dù phải đối mặt với sự chế giễu từ bạn bè và những nỗi sợ bên trong thì cậu bé vẫn không ngừng mơ về một tương lai khác – nơi cậu có thể đứng trên sân khấu, trước mọi người và khiến họ cười, không phải do sự khập khiễng trong lời nói mà vì chính những câu chuyện hài hước cậu mang lại. Cậu bé mắc chứng cà lăm với hành trình của lòng dũng cảm và tình yêu thương liệu có đủ sức để biến giấc mơ ấy thành sự thật không?

Nguồn hình ảnh: Sưu tầm

Từ những trang đầu tiên của câu chuyện, ta cảm nhận rõ nỗi đau và sự cô đơn mà Billy phải chịu đựng. Việc mắc chứng cà lăm khiến cậu luôn cảm thấy mình lạc lõng, khác biệt và sợ hãi trước cái nhìn của người khác. Cậu bé luôn cố gắng tránh giao tiếp, giữ cho mình im lặng với hy vọng điều này sẽ giúp cậu thoát khỏi sự chế giễu từ bạn bè. Thế nhưng, nỗi sợ hãi không phải là điều có thể tránh né. Cảm giác tự ti luôn đè nặng trong lòng Billy, khiến cậu ngày càng khép kín và xa rời mọi người.

Điều tuyệt vời của câu chuyện nằm ở chỗ Billy không dừng lại ở việc chấp nhận mình là người yếu đuối hay mãi né tránh vấn đề. Cậu đã thay đổi, từ một cậu bé rụt rè trở thành một người dũng cảm, dám đối mặt với nỗi sợ của chính mình. Với sự hỗ trợ từ mẹ và những người bạn tốt bụng như Egg, Billy dần nhận ra rằng mình không cô đơn trong cuộc hành trình này. Cậu không chỉ tin tưởng, mở lòng và chấp nhận sự giúp đỡ của những người xung quanh mà còn học được cách sử dụng chính giọng nói cà lăm của mình trong các tiết mục hài hước, biến điều mà cậu nghĩ là khuyết điểm trở thành điểm mạnh độc đáo. Cậu bé đã biến nỗi sợ hãi và tự ti thành động lực để phát triển, và cuối cùng là dũng cảm đứng trước đám đông, khiến mọi người cười bằng chính bản thân mình.

Tình yêu và niềm tin của mẹ là nguồn động lực lớn lao cho Billy. Chính tình thương vô điều kiện của mẹ, cùng sự tin tưởng vào khả năng của con trai, đã giúp Billy nhận ra bản thân có giá trị và rằng mình có thể vượt qua mọi khó khăn. Không chỉ có mẹ, mà những người bạn như Egg và những nhân vật xung quanh cũng đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển của Billy. Sự chân thành, không phán xét của họ giúp Billy nhận ra rằng cậu không cần phải thay đổi để trở nên giống mọi người, mà hãy tự tin với chính con người mình. Từ đó, cậu dần phá vỡ những rào cản mà mình tự đặt ra, và bước ra thế giới với một tâm hồn tràn đầy năng lượng.

Với mỗi cha mẹ, cuốn sách này còn mang lại bài học về cách nuôi dưỡng sự tự tin của con. Giống như mẹ của Billy, việc luôn ủng hộ, lắng nghe và tạo niềm tin cho con là cách tốt nhất để giúp trẻ vượt qua những khó khăn. Sự hiện diện của tình yêu thương và niềm tin không chỉ giúp trẻ phát triển về mặt tinh thần, mà còn góp phần vào sự hình thành tính cách độc lập, mạnh mẽ sau này.

Daisy Home Preschool

Vẫn lối kể chuyện dí dỏm mà ta đã từng đọc về Pippi tất dài, Emil cũng hội tụ đầy đủ những phẩm chất của một đứa trẻ con thực thụ. Cậu bé đặc biệt không chỉ bởi “năm tuổi và khỏe như một con bò mộng nhỏ” mà vì cậu là tác giả của loạt trò nghịch oái oăm không dứt tại một trang trại ở Thụy Điển. Tại sao lại như vậy? Ông bố thì bứt tóc kêu trời, bà mẹ thì cầu nguyện và ghi nhật ký, dân làng thì thấy vợ chồng họ thật đáng thương, bởi Emil nghịch quá thể.

“Lại thằng nhóc Emil!” – mỗi lần nghe dân làng Lonneberga thốt lên câu ấy, người ta có thể tưởng tượng ngay ra cảnh cậu nhóc Emil đang nhảy vào một trò tinh nghịch mới. Emil Svensson, với đôi mắt tròn xoe, gương mặt hồn nhiên nhưng tinh quái, là biểu tượng không thể thiếu trong ngôi làng nhỏ Smaland, nơi mà dường như không có ngày nào yên bình khi cậu xuất hiện.

Emil là hình ảnh của một đứa trẻ hiếu động, bướng bỉnh nhưng ẩn sâu bên trong là một tâm hồn trong sáng và giàu lòng yêu thương. Những trò nghịch ngợm “để đời” của Emil – từ việc chui đầu vào liễn súp, nhúng em gái Ida vào thùng mứt, hay treo em gái lên đỉnh cột cờ – đều xuất phát từ sự tò mò, lòng hiếu kỳ và mong muốn khám phá thế giới xung quanh. Đây là những phẩm chất của một đứa trẻ tự do trong tư tưởng, không bị ràng buộc bởi những quy tắc khô khan của người lớn. Chính sự tự do ấy đã nuôi dưỡng cho Emil một trí tưởng tượng bay bổng và khả năng giải quyết vấn đề sáng tạo, điều mà những đứa trẻ ngày nay thường bị thiếu hụt trong môi trường giáo dục khuôn khổ.

Từ câu chuyện của Emil, chúng ta thấy rõ một điều: mỗi đứa trẻ đều có tiềm năng, chỉ cần được dẫn dắt đúng cách. Trong trang trại Katthult, Emil không chỉ gây ra những tình huống dở khóc dở cười mà còn khiến người lớn phải suy ngẫm về cách đối xử với trẻ em. Cha của Emil, người thường bứt tóc vì những trò nghịch ngợm của con trai, dù luôn la mắng, nhưng lại có cách cư xử khác. Ông thường giam cậu vào nhà kho để cậu có thời gian tự suy ngẫm và thú vị là Emil luôn tận dụng những lúc như vậy để điêu khắc những bức tượng nhỏ bằng gỗ. Những hình phạt không hề ngăn cản Emil, ngược lại, chúng trở thành cơ hội để cậu bé thể hiện bản thân theo cách sáng tạo và tích cực. Cách giáo dục không áp đặt ấy chính là một trong những điều rất quý giá đối với sự phát triển của trẻ.

Một nhân vật khác có ảnh hưởng rất lớn đến sự hành trình lớn lên của Emil là mẹ. Mẹ Emil luôn tin tưởng vào lòng tốt của con trai, luôn bênh vực và ghi chép lại những trò tinh nghịch của cậu vào cuốn nhật ký. Ở bà, ta thấy một người mẹ kiên nhẫn, thấu hiểu và tin tưởng vào bản chất tốt đẹp của con mình, dù cậu bé có nghịch ngợm đến đâu. Khi ta đặt niềm tin vào con cái, để chúng thấy rằng mình được yêu thương và tin tưởng, dù đôi khi có phạm sai lầm sẽ giúp trẻ phát triển hết tiềm năng của mình mà không sợ hãi.

Những trò nghịch ngợm của Emil có thể khiến người lớn phải đau đầu, nhưng thực chất, đó là cách cậu bé khám phá thế giới và phát triển kỹ năng xã hội. Khi Emil nhổ răng hàm cho cô Lina, hay tự mình kiếm tiền tại lễ hội Hultsfred, cậu đang học cách giúp đỡ người khác và trở thành một thành viên có trách nhiệm trong cộng đồng. Qua mỗi trò nghịch ngợm, Emil không chỉ gây ra rắc rối mà còn đem lại những niềm vui và sự hứng khởi cho mọi người xung quanh. Và cuối cùng, chính Emil đã cứu sống chú Alfred, một hành động đầy quả cảm mà sau này giúp cậu trở thành thị trưởng của ngôi làng. Chúng ta có thể sẽ quên rằng, những đứa trẻ nghịch ngợm nhất, đôi khi lại là những người có tiềm năng lớn nhất trong tương lai.

Mỗi trang sách của Lại thằng nhóc Emil không chỉ là tiếng cười vui vẻ, mà còn là những thông điệp sâu sắc về giá trị gia đình, sự trưởng thành và trách nhiệm của cha mẹ. Emil, với tất cả sự tinh nghịch của mình, đã trở thành biểu tượng cho một tuổi thơ tự do, nơi mà sự sáng tạo và lòng hiếu kỳ được khuyến khích. Nhờ tình yêu thương của mẹ và sự bao dung của những người xung quanh, Emil không chỉ lớn lên trong sự an yên của làng Lonneberga mà còn phát triển thành một cậu bé có tấm lòng nhân hậu.

Daisy Home Preschool

Điều Kỳ Diệu của nhà văn Mỹ R.J. Palacio mở ra một thế giới mà ở đó lòng dũng cảm và sự tử tế đã giúp các nhân vật chiến thắng tất cả mọi thứ. Bằng góc nhìn của một người mẹ, từng trang sách không chỉ chan chứa tình thương, mà còn đầy ắp sự ấm áp dành cho cậu bé thiếu may mắn – August Pullman, đứa trẻ có khuôn mặt dị tật bẩm sinh. Mặc dù phải trải qua 27 lần phẫu thuật để có thể sống sót, thì với cậu vẻ ngoài ấy là điều mà không một ai có thể chịu đựng được: “Tôi sẽ không miêu tả về ngoại hình của mình đâu, dù bạn có cố hình dung kiểu gì đi nữa thì trông tôi còn tệ hơn thế nhiều.”

Nguồn hình ảnh: Sưu tầm

Nhưng chính từ đây, điều kỳ diệu đã bắt đầu. Bạn sẽ được chứng kiến cách August đối diện với những thử thách trong cuộc sống, không chỉ bằng trí thông minh và sự hài hước, mà còn có lòng dũng cảm phi thường. Cậu biết những ánh mắt chằm chằm nhìn về cậu mỗi khi ra đường, biết cả vẻ mặt hoảng hốt và khiếp sợ của những người lần đầu thấy cậu, biết hết những lời bàn tán xấu xí hay cả sự dị nghị của mọi người về bản thân cậu. Nhưng cậu cũng đã quen với điều đó rồi, August đã sống như một cây xương rồng kiên cường trên sa mạc khô cằn, cùng ý chí mãnh liệt và trái tim rộng mở.

August đã không ngừng đấu tranh và mạnh mẽ vượt lên chính mình để bước tới trường học dù cho nơi ấy “khó nhằn” hơn cậu nghĩ. May mắn là giữa rất nhiều khoảnh khắc đau lòng, cậu vẫn tìm thấy rất nhiều người tốt bụng và thật lòng yêu quý mình như những người bạn Jack, Summer và các thầy cô của Trường tư thục Beecher.

Đầu tiên là qua tình bạn với Jack Will và Summer. Jack Will ban đầu chơi với August vì lời yêu cầu từ thầy hiệu trưởng, nhưng dần dần, cậu ấy thực sự quý mến và cảm thông với em. Còn Summer, cô bé tự nguyện làm bạn với August mà không cần ai yêu cầu. Tình bạn chân thành của họ đã tạo nên một điểm sáng trong cuộc sống của August, giúp cậu bé mở lòng hơn, và bắt đầu tin rằng không phải ai cũng nhìn cậu bằng ánh mắt phân biệt.

Một nhân vật khác cũng có tác động lớn đến August là chị gái của cậu, Via. Là người luôn yêu thương và bảo vệ em trai, nhưng Via cũng có những nỗi niềm riêng. Cô bé cảm thấy mình thường bị lãng quên trong gia đình vì mọi sự quan tâm đều dồn hết cho August. Nhưng dù có cảm thấy như thế nào, Via vẫn luôn là người em có thể dựa vào. Tình yêu thương và sự thấu hiểu của Via đã giúp August rất nhiều trong việc chấp nhận bản thân và vượt qua những khó khăn.

Ngoài ra, không thể không nhắc đến thầy hiệu trưởng Tushman, người đã luôn dõi theo và hỗ trợ August trong suốt thời gian em học tại Beecher. Thầy cũng chính là người đã gieo vào lòng August và những đứa trẻ khác bài học về lòng tử tế, về cách mà sự tốt bụng có thể thay đổi cuộc đời của mỗi người.

Khi khép lại quyển sách này, mỗi người đều phải đồng ý rằng sự tồn tại của August không phải là một sai lầm của tạo hóa, mà đó là điều kỳ diệu cuộc sống đã ban tặng. Từ câu chuyện của August, các em nhỏ có thể học được rất nhiều bài học quý giá. Trước hết là bài học về lòng dũng cảm, bởi dù biết rằng mình không giống bất kỳ ai khác và có thể phải đối diện với sự kỳ thị, August vẫn chọn cách bước ra thế giới bên ngoài và đối mặt với tất cả. Sự dũng cảm này không chỉ đáng khâm phục mà còn là nguồn cảm hứng để các em nhỏ học cách đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống của mình. Bài học thứ hai là về sự tử tế, trong suốt câu chuyện, August đã gặp phải không ít sự bất công, nhưng em luôn chọn cách đối xử tử tế với mọi người. Điều này cho thấy rằng sự tử tế không chỉ là một đức tính tốt mà còn là cách giúp chúng ta xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp và tạo ra những điều kỳ diệu trong cuộc sống.

Daisy Home Preschool

Heidi là tác phẩm nổi tiếng nhất của Johanna Spyri, tác giả của những cuốn sách đầy màu sắc về vùng thôn quê yên bình. Cuốn sách được yêu mến không chỉ bởi bối cảnh diễn ra trên dãy núi Alm (Alps) tươi đẹp mà còn bởi sự thấu hiểu và cảm thông với tâm tư trẻ con và cách mà các em cảm nhận thế giới. Cùng với văn phong giản dị, trong sáng, Heidi mang đến cho người đọc một bức tranh lớn về thiên nhiên thơ mộng và hùng vĩ của đất nước Thuỵ Sĩ, bên cạnh vô vàn điều đẹp đẽ từ tâm hồn trẻ thơ.

Câu chuyện kể về cô bé Heidi khi 5 tuổi đã mồ côi cả cha lẫn mẹ, sống cùng bà ngoại và người dì. Khi bà ngoại mất, vì vội vã đi kiếm việc làm mới, người dì đã gửi Heidi cho ông nội của cô bé, đang sống cô độc, xa lánh loài người trên vùng núi cao. Ai cũng ái ngại cho Heidi khi phải sống với ông già lập dị và cục cằn. Nhưng ai ngờ được rằng, Heidi bé bỏng với sự thơ ngây, vui vẻ và tấm lòng nhân hậu tự nhiên, chẳng những đã giúp ông nội tìm lại lòng yêu cuộc sống, mà còn mang đến nhiều đổi thay kỳ diệu cho cuộc sống của bao người quanh em.

Khi Heidi từ dãy núi Alm chuyển đến Frankfurt, em mang theo không chỉ sự trong sáng của tuổi thơ mà còn là nguồn năng lượng tích cực và tình yêu thương vô điều kiện để sưởi ấm trái tim Klara – một cô bé khuyết tật, sống trong cảnh xa hoa nhưng lại thiếu vắng niềm vui và sự tự do. Sự xuất hiện của Heidi cùng với vô vàn câu chuyện sống động đã mang lại niềm vui và ánh sáng mới cho Klara. Qua mối quan hệ giữa hai cô bé, Spyri dường như đang muốn nhắc đến sức mạnh của tình bạn chân thành và nhắn nhủ rằng mỗi chúng ta đều có thể trở thành nguồn động lực, niềm an ủi cho người khác chỉ bằng sự hiện diện của mình.

Mỗi nhân vật, từ người bà già yếu của Peter, đến ông bác sĩ tốt bụng ở Frankfurt, đều để lại ấn tượng sâu sắc với tính cách và câu chuyện riêng của họ. Người bà của Peter là biểu tượng cho sự kiên trì và niềm tin, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, bà vẫn luôn tin vào những điều tốt đẹp. Ông bác sĩ ở Frankfurt, dù sống trong môi trường thành thị hiện đại, nhưng lại mang trong mình một trái tim nhân hậu và luôn mong muốn giúp đỡ người khác. Những nhân vật này không chỉ làm phong phú thêm câu chuyện mà còn giúp Heidi hiểu rõ hơn về giá trị của tình người, về lòng tốt và sự đồng cảm.

Bên cạnh các nhân vật, dãy núi Alm hiện lên qua ngòi bút của Johanna Spyri đã góp phần tạo nên một bức tranh vô cùng sống động, nơi mỗi mùa trong năm đều mang đến những vẻ đẹp và cảm xúc riêng biệt. Chính không gian thiên nhiên này đã nuôi dưỡng tâm hồn Heidi, khiến cô bé luôn giữ được sự hồn nhiên, lạc quan và yêu đời. Spyri đã tinh tế cho thấy rằng thiên nhiên không chỉ là bối cảnh mà còn là nguồn cảm hứng, là nơi mà con người có thể tìm thấy sự bình yên và sức mạnh tinh thần. Thật khó để không cảm thấy rung động trước hình ảnh những cánh đồng hoa nở rộ, những buổi chiều hoàng hôn trên đỉnh núi hay những ngày tuyết trắng phủ đầy, tất cả đều gợi lên trong lòng người đọc một cảm giác yên bình và êm dịu.

Không chỉ giúp các em hiểu thêm về thiên nhiên, Heidi còn là tác phẩm đẹp về tình yêu thương, lòng nhân hậu và sự sẻ chia. Không có bài học nào ý nghĩa hơn việc giúp trẻ hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở những thứ xa hoa, mà là ở những điều giản dị và chân thành nhất. “Trong cuộc sống, điều gì đem lại niềm vui cho cháu thì cháu cứ làm đi, mặc kệ người khác nói gì.”

Daisy Home Preschool

“Cáo Pax” của Sara Pennypacker là kể về tình bạn không lời giữa cậu bé Peter và chú cáo nhỏ Pax. Mối liên kết đặc biệt này được tác giả khắc họa một cách tinh tế, đến mức khi chia cắt, nó có sức mạnh lay động cả thế giới nội tâm của người đọc. Từng câu chữ không chỉ tái hiện hình ảnh về sự chân thành mà còn là hành trình tràn đầy nghị lực và lòng dũng cảm để vượt qua mọi khoảng cách và khó khăn.

Chiến tranh đã khiến Peter và Pax bị buộc phải chia xa. Bố của Peter lên đường nhập ngũ và cậu phải chuyển đến sống với ông nội, để lại người bạn bốn chân thân thiết của mình trong rừng. Nhưng nỗi âu lo và dằn vặt khi bỏ lại người bạn lông xù đã thôi thúc Peter quay về tìm lại Pax. Đây là một hành trình đầy thử thách, nơi cậu phải vượt qua 300 dặm với bao khó khăn để tái ngộ với người bạn trung thành.

Đối với một cậu bé như Peter, việc đơn độc vượt qua hành trình ấy chẳng hề dễ dàng. Cậu phải đối mặt với rét lạnh, thương tích, và thậm chí là gãy chân. Nhưng may mắn thay, Peter gặp được bà Vola – một người phụ nữ lớn tuổi thông thái, người đã giúp đỡ cậu cả về vật chất lẫn tinh thần. Qua những ngày tháng sống cùng Vola, Peter không chỉ được chữa lành vết thương thể xác mà còn học được những bài học quý giá về lòng nhân ái và sự tha thứ. Vola cũng dần mở lòng để kể về những trải nghiệm đau thương và nỗi ám ảnh khi đối diện với cái giá của chiến tranh. Chính qua những câu chuyện ấy, Peter dần nhận ra thế giới kinh hoàng khi có chiến tranh và trân trọng hơn giá trị thực sự của hòa bình.

Trong khi đó, Pax cũng có những trải nghiệm riêng, khi gặp gỡ và kết bạn với đồng loại của mình, những chú cáo có cái nhìn và hiểu biết về con người rất khác với cậu. Pax thường đặt cho những người bạn mới của mình những cái tên ngộ nghĩnh. Bác cáo có bộ lông xám được gọi là “Bác Xám”, một cô cáo luôn cáu kỉnh và khó gần được gọi là “Cáu Kỉnh” và chú cáo nhỏ nhất trong bầy được gọi là “Còi Gí”. Cùng với những người bạn này, Pax dần tìm về những bản năng nguyên thủy của loài cáo và bắt đầu hiểu hơn về “con người” – loài của cậu chủ, và “chiến tranh” – thứ đã tách rời cậu và Peter.

Thông qua nhân vật Bác Xám, tác giả còn đặt ra câu hỏi: “Con người, những kẻ bị cuốn vào vòng xoáy của chiến tranh, họ có thực sự hiểu điều gì mình đang đánh mất không?” Từ góc nhìn của cáo Pax và những người bạn, ta phần nào thấy rõ câu chuyện về loài vật cũng chính là câu chuyện về con người. Có bao nhiêu trẻ mồ côi như chị em Còi Gí? Có bao nhiêu cậu bé bị thương tật vì bom đạn như chú cáo con ấy, để rồi không thể di chuyển bình thường được nữa? Thiên nhiên bị tàn phá, sông suối bị bom nổ đến mức đục ngầu, đất đai thì nhiễm độc… Nỗi đau chiến tranh không chỉ ám ảnh con người, mà nó thực sự có sức tàn phá đáng sợ đến mọi loài trên hành tinh này.

Pax thuộc về rừng sâu, còn Peter thuộc về loài người. Thế nhưng, sợi dây vô hình của tình yêu thương đã gắn kết cả hai. Tác giả Sara Pennypacker đã tạo nên áng văn đẹp đẽ về lòng chung thủy và sự mất mát trong thời chiến. Mỗi câu từ đều ẩn chứa những cảm xúc chân thực nhất, ở đó có giọt nước mắt của sự chia ly, nụ cười của sự đoàn tụ, và cả những vấp ngã cần thiết để lớn lên. Tình yêu thương thật kỳ lạ, nó đã phá vỡ ranh giới giữa người và mọi giống loài trên đời.

Daisy Home Preschool

Tại một góc nhỏ của thành phố New York, cậu bé Cedric Errol mồ côi cha sống những ngày giản đơn nhưng đầy ắp tình yêu bên mẹ. Những tưởng cuộc sống của cậu sẽ cứ bình lặng trôi qua như vậy trong tình yêu thương của mẹ, trong sự bầu bạn trìu mến của những người hàng xóm, nhưng rồi, một ngày kia, tin cậu là công tử Fauntleroy – cháu trai và người thừa kế duy nhất của bá tước xứ Dorincourt nước Anh, đã làm xáo trộn mọi thứ. Cậu phải rời New York và bắt đầu hành trình đến với một thế giới xa hoa, quyền lực đầy lạ lẫm.

Nguồn hình ảnh: Sưu tầm

“Công tử mồ côi” là cuốn sách với cốt truyện nhẹ nhàng, ấm áp. Các nhân vật được miêu tả tỉ mỉ từ tính cách đến ngoại hình. Từng trang sách đều sưởi ấm trái tim độc giả bởi những tình cảm chân thành và vô vàn thông điệp ý nghĩa về tình yêu, gia đình và lòng nhân ái. Bạn sẽ thích cách Cedric gọi mẹ mình là “Dấu Yêu”, cậu luôn nhắc đến mẹ với một tình yêu và nỗi nhớ nhung nhiều khôn xiết. Mẹ cậu, bà Errol, thì luôn dạy cậu biết yêu thương và đối xử tử tế với mọi người. Chính tình yêu thương vô điều kiện từ mẹ đã nuôi dưỡng trái tim hồn nhiên và nhân hậu của Cedric, khiến cậu trở thành một cậu bé đặc biệt.

Cedric Errol lúc nào cũng hồn nhiên, lạc quan và đối đãi chân thành với những người xung quanh. Dù cuộc sống có thay đổi lớn thế nào, thì cậu vẫn tận hưởng cuộc sống trẻ thơ vui vẻ và giản đơn. Cậu thậm chí còn không nhận ra những yêu mến mà mọi người dành cho mình, lúc nào cũng nghĩ mình đang được hưởng ánh hào quang của ngài bá tước. Nhưng sự thật là, mọi người thích cậu và thích thấy cậu đứng giữa bọn họ, nói chuyện với hai tay xỏ túi quần, chiếc mũ hếch ra phía sau trên mái đầu tóc quăn và khuôn mặt nhỏ nhắn đầy háo hức: “Cậu ấy là một người hiếm có. Một cậu bé thật thà hay chuyện. Trong con người đó chẳng có gì xấu xa hết.”

Sự hồn nhiên và tình yêu thương của Cedric cũng đã làm thay đổi ngài bá tước. “Ngài bá tước xấu tính” cuối cùng đã tìm được điều gì đó để quan tâm, một điều gì đó đã chạm tới, thậm chí sưởi ấm trái tim già nua cay nghiệt và sắt đá của ngài. Suy cho cùng, đó là nhờ cậu bé được sống bên cạnh một trái tim dịu dàng, nhân hậu, được rèn dạy để luôn suy nghĩ tử tế và quan tâm đến người khác. Cedric Errol, với trái tim hồn nhiên và tràn đầy tình yêu thương, đã mang lại ánh sáng và hạnh phúc cho mọi người. Có lẽ đó là bởi những điều tuyệt vời nhất đôi khi lại xuất phát từ những trái tim nhỏ bé và chân thành nhất.

Daisy Home Preschool

“Trên biển, những con sóng không bao giờ quay trở lại, nhưng trái tim chúng ta, những kỷ niệm mãi mãi tồn tại.”

“Đèn Nhỏ và những đứa con của biển” thấm đẫm màu sắc của cổ tích, như ngọn gió đại dương kéo ta băng băng qua những trang phiêu lưu kỳ dị mà bay bổng, u tối mà ấm lòng. Một câu chuyện mê đắm về lòng can đảm, sự trung thành, về tình cảm gia đình và tình bạn bất chấp khác biệt.

Truyện kể về Emilia, cô bé sống cùng cha ở một ngọn hải đăng. Mẹ cô đã mất vài năm trước, cha lại là người đàn ông nghiện rượu, cộc tính và bị cụt một chân. Vì cha di chuyển khó khăn, nên Emilia phải đảm nhiệm phần công việc thắp đèn và được mọi người gọi là Đèn Nhỏ. Một đứa trẻ chẳng mấy chốc phải sắm vai người lớn. Đèn Nhỏ luôn hiểu chuyện và cố gắng, nhưng một đứa trẻ thì không tránh khỏi sẽ có lúc mắc lỗi. Vào đúng ngày quên mua diêm, cơn bão đã kéo đến và dù nỗ lực vượt qua trận cuồng phong thì cô bé vẫn không thể thắp đèn. Một con thuyền đã không may gặp nạn. Trong lúc cảnh sát trưởng điều tra, vì muốn bảo vệ cha nên Đèn Nhỏ đã nói sự thật, thế nhưng cô đã bị ông đánh và còn phải đến làm việc tại Nhà Đen – nơi được đồn thổi có quái vật, để gán nợ trong vòng bảy năm liền.

Tại đây, Đèn Nhỏ đã phát hiện ra nhiều bí mật, cô bé cũng được gặp gỡ rất nhiều nhân vật kỳ lạ, trong đó có cả Edward – một người cá có mắt xanh lục bị mọi người trong dinh thự xem như quái vật, cậu luôn trốn dưới gầm giường và muốn thay đổi số phận bằng cách tập đi. Cô gọi cậu là Cá và mặc kệ việc cậu thỉnh thoảng ra vẻ hung dữ, Đèn Nhỏ vẫn từ tốn tìm cách thuyết phục cậu ra khỏi gầm giường, ăn uống và đi tắm. Sự xuất hiện của Đèn Nhỏ tại Nhà Đen đã sưởi ấm trái tim tất cả mọi người, từ mẹ con bà Martha, ông Nick đến Edward đều dần cảm nhận được sự dễ chịu mà cô bé mang lại. Đèn Nhỏ đã dùng chính sự lạc quan, niềm tin vào tình yêu và khao khát tự do để thắp lên “ngọn đèn” ở nơi này.

Cổ tích thì thường có kết thúc viên mãn, người tốt sẽ tìm thấy được hạnh phúc. Tình cảm gia đình, tình bạn sẽ chiến thắng mọi điều xấu xa. Trên hành trình khám phá những bí mật về cha và bản thân, Đèn Nhỏ trải qua không ít thử thách nhưng may mắn là suốt chặng đường đó cô bé đã dùng chính sự can trường để kết giao, giúp đỡ những người bạn tuyệt vời của mình. Hãy từ từ lật mở cuốn sách và cùng Đèn Nhỏ chiến đấu với bóng tối, đồng thời khám phá bí mật của biển cả, tìm thấy ánh sáng của tình thân, lòng trung thành, cũng như sự ấm áp giữa thế giới đầy rẫy thử thách nhé!

Daisy Home Preschool

Người lớn sẽ dạy trẻ con nhiều hơn hay là ngược lại?

Qua lăng kính của cậu bé 10 tuổi, tác giả Nguyễn Ngọc Thuần khơi gợi rất nhiều ký ức tươi đẹp của hầu hết người lớn từng là trẻ con. Mỗi chương là một mẩu chuyện đáng yêu đưa tất cả chúng ta lên một chuyến tàu êm dịu, ở đấy toàn điều đẹp đẽ và thương mến từ cuộc đời. Bạn đã sẵn sàng “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” và đắm mình trong những thanh âm đẹp nhất chưa?

“Năm nay tôi mười tuổi. Có nghĩa là trước đây 10 năm thì tôi vẫn còn nằm trong bụng mẹ. Mỗi khi đi đâu, mẹ mang tôi đi. Tôi chưa biết khóc. Một đứa trẻ khi nằm trong bụng mẹ chắc chắn là không biết khóc. Tôi muốn các bạn tưởng tượng điều này. Lúc đó chúng ta như thế nào nhỉ? Chúng ta không có ai làm bạn, ngoài mẹ ra. Cho nên bố tôi nói, một đứa trẻ ra đời là một sự may mắn.”

Câu chuyện được bắt đầu bằng sự ra đời của một cái tên, bởi vì “nó là cái tiếng đẹp đẽ nhất mà người ta gọi trong suốt cuộc đời một đứa trẻ. Đứa trẻ này khác đứa trẻ kia bởi một cái tên. Khi nhớ về một người là ta nhớ về một người có cái tên đó… Không có gì đẹp bằng cái tên của mình. Một cái tên là một tình thương lớn”. Vậy nên, Trí Dũng là một thanh âm đẹp và cậu bé cũng được nuôi dưỡng bởi vô số triết lý thú vị từ những người xung quanh.

Không cần phải ghen tị đâu, vì thế giới của Dũng cũng toàn những điều bình dị thôi. Ở đó có bố mẹ, những người hàng xóm thân thiết, cô giáo dạy tiểu học, lũ bạn thân cùng xóm… và một mảnh vườn xinh. Thế nhưng, thương mến từ chú Hùng, ông Tư, cô Hồng, cô giáo Hà, thằng Tí đến cuộc gặp gỡ có phần kỳ quặc với ông cháu lão ăn xin đều khiến những mảnh ký ức tuổi thơ của Dũng trở nên quý báu. Qua mỗi chương, ta lại thấy cậu cứng cỏi hơn, Dũng còn ân cần và kiên nhẫn trước một người lớn gặp chuyện buồn hơn bất cứ ai. Bởi cậu hiểu “một khi ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không có một phương thuốc nào hết” và cậu bé đã dùng cách đó để xoa dịu mất mát của ông Tư, cô Hồng.

Dù được kể với một chút màu sắc cổ tích nhưng cuộc sống của cậu bé không hề được lý tưởng hoá mà ngược lại vô cùng chân thực. Lần đầu tiên, nỗi buồn, thậm chí cái chết được mô tả một cách không khoan nhượng, nhưng đồng thời cũng thấm đẫm tình yêu, sự cảm thông và lòng trắc ẩn. Người lớn có thể thấy thấp thoáng bóng dáng của chính mình trong những năm chập chững lên mười, vô số ước mơ con con mà ta từng đắm chìm và cả nỗi nhớ về người thân yêu nữa.

Dũng còn có một khu vườn tuyệt đẹp với rất nhiều loại hoa thơm, cậu thích nhất là vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ để cảm nhận hương hoa êm dịu lan tỏa trong không khí. Cậu bé học được từ bố cách tưới tẩm khu vườn trong tâm trí nữa, đó là nơi cậu lưu giữ những gương mặt mà mình thương yêu. “Nhiều lần tôi đã hỏi bố, tại sao người ta không nhớ một bàn tay của ai đó mà phải nhớ khuôn mặt trước tiên. Bố nói bởi vì trên đó có đôi mắt. Chúng ta không thể nhìn ai đó mà không nhìn vào đôi mắt họ. Một đôi mắt sẽ cho ta biết họ yêu mến điều gì và quan trọng hơn nữa, họ đã hy sinh cho điều gì.”

Mỗi đứa trẻ có một điều kỳ lạ riêng. Có người có đôi mắt rất kỳ lạ. Có người có một cái mũi kỳ lạ. Có người lại là một ngón tay. Người lớn hãy cùng con quan sát và gợi mở những điều bí mật về cuộc sống này nhé. Bởi mỗi sự việc đều là một món quà mà, phải không?

Daisy Home Preschool

“Chuyến phiêu lưu kỳ diệu của Edward Tulane” là một cuốn sách nhỏ, thế nhưng cuộc hành trình của chú thỏ sứ được Kate DiCamillo khắc hoạ với vô vàn đợt sóng cảm xúc cuộn trào. Edward đã phải trải qua một chặng đường rất dài để tìm cách mở rộng trái tim mình. Liệu một chú thỏ bằng sứ có thể đi tới những đâu? Một chú thỏ bằng sứ có thể sống và yêu như thế nào? Tình yêu mang vị gì? Nếu là vị đau, chú có còn nên tiếp tục thương yêu? Cùng với hoạ sĩ tài ba Bagram Ibatoulline, mỗi đầu chương sách sẽ là một bức tranh sinh động về chú thỏ bằng sứ này, giờ thì bắt đầu nhé!

Ngày xưa, chính là ngày xưa, có một chú thỏ trên đường phố Ai Cập được làm thủ công hoàn toàn bằng sứ, đặc biệt chú có đuôi được làm bằng lông thỏ chế tác bởi người thợ thủ công bậc thầy. Tên của chú là Edward Tulane. Chú có một cuộc sống như ông hoàng với những bộ lễ phục bằng lụa làm thủ công, giày đặt hàng đóng bằng da hạng nhất, cùng rất nhiều chiếc mũ đặc biệt… Chú còn có một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng. Edward Tulane khi ấy vẫn chưa hiểu được rằng bản thân được bao bọc và bảo vệ nhiều thế nào bằng chính yêu thương vô bờ bến của cô chủ nhỏ Abilene. Chú ấy là một con thỏ sứ ngạo mạn. Và cuộc sống êm đềm thì không kéo dài mãi, con chó Rosie với cái mõm nhiều dãi nhớt đã dập tắt mọi thứ khi ngoạm chú khỏi phòng…

Sau bốn năm tồn tại, chú nghe thấy mẹ Abilene gọi mình bằng “nó”, còn cô hầu gái thì khinh miệt chú như thứ đồ vô tri… Chú thỏ xinh đẹp ngày nào giờ đang lẻ bóng ở đáy biển, nằm sấp mặt xuống, đầu kẹt trong bùn và Edward lần đầu cảm nhận rõ ràng nỗi sợ… cho đến khi được ông lão đánh cá vớt lên…

Ngày xưa, ở một ngày xưa khác, Edward Tulane cuối cùng cũng đã tìm thấy đường trở về “nhà” bởi chính con gái của Abilene – cô bé ngày nào từng yêu thương yêu chú đã trở thành một người mẹ, khi bên ngoài đổ một cơn mưa xuân thật đẹp. Trên cổ của cô chủ vẫn đeo chiếc đồng hồ của nó và cô đã nhận ra nó ngay từ cái nhìn đầu tiên, dù đã trôi qua rất lâu và đã có thật nhiều những đổi thay. Tình yêu dành cho nó vẫn luôn ở đó, chỉ chờ trái tim nó đủ yêu thương để cảm nhận được. “Ngày xưa, ôi thật diệu kỳ ngày xưa ấy, có một chú thỏ đã tìm được đường về nhà”.

Mở đầu bằng “ngày xưa” và kết thúc cũng bằng “ngày xưa”, chúng ta không thể nhớ rõ Edward Tulane đã mất bao nhiêu thời gian để hoàn thành chuyến phiêu lưu kỳ diệu của mình. Nhưng hẳn là, trong suốt chặng đường đó, tất cả đều cảm nhận được rõ ràng yêu và được yêu thật đáng trân trọng. Chính tình yêu đã dẫn lối Edward Tulane tìm thấy đường về nhà, trái tim chú bây giờ đã đủ rộng mở để đón nhận những điều ấm áp và dịu dàng nhất.

Daisy Home Preschool