Có lẽ bất kỳ ông bố bà mẹ nào cũng từng trải qua khoảnh khắc này: đến giờ đi ngủ, Bé vẫn tủi thân, còn rơm rớm nước mắt sau một lần bị la mắng hay một chuyện nhỏ chưa được giải quyết. Thay vì xoa dịu Bé, nhiều Ba Mẹ chọn cách im lặng, để Bé khóc rồi dỗ mình vào giấc ngủ với suy nghĩ “mai dậy sẽ ổn thôi”. Nhưng với một đứa trẻ, những giọt nước mắt trước giờ ngủ không hề “tự biến mất”. Chúng để lại dấu vết trong tâm hồn non nớt, âm thầm ảnh hưởng đến cảm xúc, giấc ngủ và cả niềm tin của Bé vào tình yêu thương từ Ba Mẹ.

👇 Dưới đây là 3 lý do vì sao Ba Mẹ không nên để Bé ngủ trong nước mắt:

💧 Cảm xúc trẻ con rất thật và rất sâu: Người lớn có thể nghĩ đó chỉ là giận hờn vụn vặt, nhưng với Bé, nỗi buồn lúc này giống như cả thế giới quay lưng. Bé chưa biết “tạm gác lại” để hôm sau giải quyết, mà sẽ mang nguyên cảm xúc đó vào giấc ngủ.

💧 Ảnh hưởng đến giấc ngủ và tâm lý: Khi chưa được an ủi, Bé có thể ngủ chập chờn, dễ giật mình, gặp ác mộng. Lâu dần, Bé thiếu cảm giác an toàn, nền tảng quan trọng cho sự phát triển tinh thần.

💧 Khoảng cách tình cảm có thể lớn dần: Một lần Bé buồn không được xoa dịu có thể là chuyện nhỏ. Nhưng nếu lặp lại nhiều lần, Bé sẽ quen dần với suy nghĩ: “Ba Mẹ không còn yêu thương mình”. Đây chính là khoảng cách vô hình nhưng nguy hiểm trong mối quan hệ Ba Mẹ – con cái.

Vậy Ba Mẹ có thể làm gì để Bé yên tâm trước giờ ngủ? Daisy Home xin gợi ý một vài cách nhỏ nhưng hiệu quả, để mỗi đêm của con khép lại bằng sự bình yên:

🛌 Lắng nghe và công nhận cảm xúc

Trước khi ngủ, hãy dành vài phút hỏi Bé: “Con đang buồn vì điều gì?”

“Ba/mẹ hiểu con giận lắm đúng không?”

Việc công nhận cảm xúc giúp Bé cảm thấy mình được lắng nghe thay vì bị bỏ mặc.

🛌 An ủi bằng sự gần gũi cơ thể

Một cái ôm, vuốt tóc, hay đặt tay nhẹ lên vai con có tác dụng trấn an mạnh mẽ hơn nhiều lời nói. Khi cơ thể được tiếp xúc an toàn, hormone căng thẳng giảm xuống, Bé dễ bình tĩnh hơn.

🛌 Giải thích ngắn gọn và tách bạch hành động

Nếu trước đó Bé bị la mắng, Ba Mẹ hãy nói rõ ràng với Bé rằng: “Ba/Mẹ buồn vì việc con làm sai, nhưng Ba/Mẹ vẫn thương con rất nhiều.”

Điều này giúp Bé hiểu rằng tình yêu của Ba Mẹ không thay đổi, chỉ hành vi sai mới cần điều chỉnh.

🛌 Kết thúc bằng một nghi thức ấm áp

Sau khi đã lắng nghe – an ủi – giải thích, Ba Mẹ có thể:

Kể cho Bé một câu chuyện ngắn trước khi đi ngủ

Cùng Bé nhắc lại điều vui nhất trong ngày.

Hoặc đơn giản, nói câu chúc ngủ ngon kèm một cái ôm.

Những thói quen nhỏ này giúp Bé khép lại ngày bằng cảm xúc tích cực, mang sự bình yên vào giấc ngủ.

🛌 Nhất quán trong cách phản ứng

Hôm nay dỗ dành, nhưng hôm khác Ba Mẹ lại để Bé khóc đi ngủ sẽ khiến Bé hoang mang. Sự kiên định trong yêu thương và kỷ luật giúp Bé thấy được an toàn.

Mỗi ngày, Bé có thể sai, có thể khóc, có thể làm Ba Mẹ giận. Nhưng trước khi đi ngủ, điều quan trọng nhất vẫn là: Bé biết mình được yêu thương vô điều kiện. Đừng để giọt nước mắt trở thành ký ức cuối cùng của một ngày. Hãy để vòng tay và lời thì thầm yêu thương của Ba Mẹ là thứ Bé mang theo vào giấc mơ.

Daisy Home Preschool

Bàn Tay Kỳ Diệu Của Sachi là một cuốn ehon nhỏ, không có bất kỳ chi tiết cầu kỳ nào nhưng dư âm đủ lớn để khẽ mở ra thế giới nội tâm của cô bé mẫu giáo khác biệt. Xuất phát từ mong ước rất đỗi bình thường là được làm mẹ trong trò chơi đồ hàng, câu chuyện dần hé lộ những xúc cảm phức tạp của một đứa trẻ khi nhận ra mình không giống số đông. Chính từ nỗi buồn ấy, hành trình đi tìm niềm tin và sự chấp nhận của Sachi bắt đầu.

Ở tuổi mẫu giáo, như bao bạn bè cùng lớp, Sachi yêu thích trò chơi đồ hàng và mong một lần được làm mẹ. Nhưng khác với những bạn nhỏ khác, bàn tay phải của Sachi không có ngón. Điều đặc biệt ấy khiến em phải nghe những lời nói vô tình của bạn bè: “Sachi không thể làm mẹ, mẹ mà không có tay thì lạ lắm”. Từ khoảnh khắc đó, niềm hạnh phúc bé nhỏ của em bỗng tắt lịm.

Sachi bỏ chạy khỏi lớp, thu mình tủi thân và lần đầu bật khóc trước mẹ: “Tại sao tay con không giống với tay mọi người?” Người mẹ không giấu đi sự thật, chỉ ôm con vào lòng rồi nói: “Sachi đừng buồn, bởi đó là bàn tay quan trọng, rất quan trọng của con. Đó cũng là bàn tay dễ thương của Sachi mà mẹ rất yêu đấy!” Lời nói ấy không thể xóa hết nỗi buồn, nhưng là sợi dây buộc trái tim hai mẹ con gần nhau hơn, để Sachi biết rằng em vẫn luôn được yêu thương trọn vẹn.

Rồi, cũng đến ngày mẹ sinh em bé, trên đường về nhà sau khi cùng bố vào bệnh viện thăm mẹ, Sachi hỏi bố về việc đó. Thật bất ngờ, bố đã nói: “Không những làm được, mà Sachi có thể trở thành một người mẹ tuyệt vời nữa. Một người mẹ không chịu thua bất cứ ai!”. Bố còn nói, bàn tay em là một bàn tay kì diệu, có sức mạnh truyền sang bố khi hai bố con nắm tay nhau cùng đi. Với Sachi, đó là lần đầu tiên em cảm nhận rằng chính điều khác biệt nơi mình lại có thể đem đến một sức mạnh, một giá trị không thể thay thế.

Sự quan tâm dịu dàng của bố mẹ, sự khích lệ của cô giáo, và cả món quà nhỏ từ cậu bạn Akira đã giúp cô bé tìm lại niềm tin. Một viên sô-cô-la hình trái tim, một vai diễn trong lễ hội Tanabata, những điều giản dị nhưng đủ để Sachi hiểu rằng em không hề bị bỏ rơi. Và rồi, trong giấc ngủ an lành, em đã mơ về ngày mai được đến trường, được vui chơi, được đứng cùng các bạn với niềm tự tin mới.

Với Bàn Tay Kỳ Diệu Của Sachi, nhóm tác giả Tabata Seiichi, Nobe Akiko & Shizawa Sayoko thuộc “Hội cha mẹ có con khuyết tật tứ chi”  đã tặng cho mọi người là món quà có ý nghĩa nhân văn. Với trẻ nhỏ, cuốn sách mở ra bài học về sự đồng cảm, biết trân trọng và nâng đỡ bạn bè. Với cha mẹ, câu chuyện gợi nhớ rằng một lời động viên, một cái nắm tay đúng lúc có thể chở che và xoa dịu nỗi buồn sâu thẳm trong lòng con trẻ.

Sachi đã dạy chúng ta một điều quan trọng: dù khác biệt đến đâu, mỗi người đều xứng đáng được trao cơ hội để yêu thương và được yêu thương. Và nếu có ai đó còn e ngại về bản thân, hãy nhớ rằng tình yêu – từ gia đình, bạn bè, thầy cô – sẽ là bàn tay kỳ diệu nâng bạn dậy, như cách Sachi đã đứng lên bằng chính trái tim nhỏ bé nhưng kiên cường của mình.

Daisy Home Preschool

“Tôi rất thích ngắm trẻ con chơi đùa dù không phải là một người chăm sóc và chơi với trẻ giỏi. Mỗi lần nhìn thấy đám trẻ chơi đùa thoải mái và hạnh phúc, tôi đều thấy tim mình rộn ràng nhảy nhót, nhất là khi chúng chơi cùng thiên nhiên, bên cây xanh, dưới những tia nắng, hứng những giọt mưa, đuổi bắt nhau trên bãi cỏ rộng dài, lội bì bõm lấm lem trong bùn đất hay tha thẩn ngồi nghịch cát bên bờ biển… Có cảm giác như niềm hạnh phúc của đám trẻ trực tiếp lan sang tôi, không cần có… chất dẫn truyền.” Lời bộc bạch của tác giả Jang Kều đã mở ra cả thế giới hồn nhiên, nơi tiếng cười và những trò nghịch ngợm xen lẫn với vô vàn sự ấm áp từ gia đình, thầy cô trong Tuổi Thơ Lắm Chuyện Buồn Cười.

Nhân vật chính – cô bé Jang Kều ngày ấy – hiện lên tinh nghịch và bướng bỉnh, với đủ trò khiến ai đọc cũng vừa bật cười vừa thương: trốn ngủ trưa để rong chơi, lén hái trộm hoa quả, đỏ mặt vì đái dầm giữa lớp, hay lon ton theo bà ngoại ra chợ và có “bài học marketing đầu đời”. Thoạt nghe, đó chỉ là những trò dại khờ trẻ con, nhưng đọc kỹ, ta nhận ra sau mỗi sự việc đều có một bài học lặng lẽ đọng lại. Từ lo sợ sau lần trộm quả mà biết giá trị của sự trung thực, từ xấu hổ trong lớp học mà học cách chấp nhận và vượt qua sai lầm, từ buổi đi chợ mà học cách quan sát, khéo léo và sáng tạo. Những vụng dại của tuổi thơ đã trở thành dấu son không thể quên lãng của cô bé.

Đằng sau mỗi câu chuyện là bóng dáng thân thương của bà ngoại. Bà là người đồng hành đặc biệt, bởi chưa từng áp đặt hay la mắng nhiều lời, bà luôn cho phép mọi thứ diễn ra như vốn dĩ để rồi khẽ khàng dạy cháu cách làm lại bằng sự kiên nhẫn và bao dung. Bà dạy bằng ca dao, bằng sự dịu dàng của một người từng trải. Chính bà đã gieo vào tâm hồn cháu hạt mầm tự do và dũng cảm, để rồi sau này, khi trưởng thành, cô bé ấy có thể bước ra đời bằng sự tự tin, nhân hậu và tình yêu thiên nhiên vô chừng.

Điều khiến cuốn sách trở nên đáng quý là cách mà mỗi kỷ niệm nhỏ bé lại chứa đựng một triết lý lớn về sự trưởng thành. Tuổi thơ không cần tròn trịa, nhưng đôi khi chính những lần vấp ngã, vụng về mới là bài học bền lâu nhất. Đọc sách, trẻ nhỏ sẽ thấy mình trong đó vì cũng từng nghịch ngợm, dại khờ và rồi hiểu rằng sai không đáng sợ, chỉ cần biết đứng lên làm lại. Cha mẹ khi đọc lại thấy tuổi thơ của mình, để nhận ra rằng con đường trưởng thành của ngày hôm nay cũng bắt đầu từ những tiếng cười xen lẫn nước mắt khi bé.

Mong rằng mọi đứa trẻ đều được ở gần thiên nhiên như tuổi thơ đầy tình yêu thương và sự sẻ chia mà tác giả Jang Kều may mắn có được. Một tuổi thơ rất giàu mơ ước, tươi xanh và tự do. Một tuổi thơ lắm chuyện buồn cười mà ai cũng ao ước được trở lại.

Daisy Home Preschool

Có một sự thật mà ai cũng biết nhưng đôi khi lại quên mất: không ai trưởng thành mà chưa từng mắc lỗi. Chúng ta – những người lớn – đã đi qua biết bao lần té ngã, vụng về, nói nhầm, làm sai… rồi từ đó mới học cách đứng vững, khéo léo hơn. Thế nhưng khi trở thành Ba Mẹ, đôi lúc ta lại mong con mình đi trên một “con đường thẳng tắp”: ít sai, ít vấp ngã.

Điều này xuất phát từ tình thương, từ khao khát bảo vệ Bé. Nhưng nếu giữ quá chặt, vô tình ta lại tước đi của Bé cơ hội học hỏi tự nhiên nhất: được sai và tự rút ra bài học cho mình.

Ba Mẹ cùng Daisy Home tìm hiểu vì sao “được sai” lại quan trọng đến vậy, và làm sao để Ba Mẹ yên tâm để Bé vấp ngã trong sự an toàn!

💫 Sai lầm là bài học thực tiễn tốt 

Khi Bé làm sai, Bé mới thấy rõ kết quả từ hành động của mình. Ví dụ: khi con rót nước quá nhanh, nước tràn ra bàn, từ đó, con hiểu rằng lần sau phải rót chậm hơn.

Bài học đến từ trải nghiệm thường bền vững và tự giác hơn rất nhiều so với việc chỉ nghe Ba Mẹ nhắc: “Cẩn thận kẻo đổ đấy!”.

💫 Giúp Bé tự tin và dám thử

Nếu lúc nào cũng sợ bị la, bị chê, Bé sẽ ngần ngại thử những điều mới. Bé sẽ quen chờ Ba Mẹ quyết định thay, thay vì tự mình trải nghiệm. Ngược lại, khi Ba Mẹ bình tĩnh đón nhận lỗi lầm của Bé, Bé sẽ cảm nhận rằng: “À, sai cũng không sao, miễn là mình biết sửa.” Đó chính là nền tảng của sự tự tin, dám nghĩ dám làm, dám sáng tạo sau này.

💫 Tạo mối quan hệ an toàn giữa Ba Mẹ và Bé

Một đứa trẻ khi mắc lỗi nhưng bị la mắng gay gắt thường sẽ chọn im lặng hoặc che giấu. Nhưng nếu Ba Mẹ coi đó là cơ hội học tập, Bé sẽ thấy: “Dù mình có sai, Ba Mẹ vẫn ở đây, vẫn lắng nghe và yêu thương.” Đó chính là cảm giác an toàn để Bé có thể thoải mái chia sẻ, kể cả khi Bé lớn dần và phải đối diện với những sai lầm phức tạp hơn.

Tuy nhiên, việc để Bé “được sai” không đồng nghĩa với việc để mặc Bé làm bất cứ điều gì. Ba mẹ có thể phân chia rõ ràng thành ba “vùng” sau đây một cách cẩn thận nha:

❌ Vùng nguy hiểm – KHÔNG cho Bé thử: như nghịch ổ điện, dao sắc, leo trèo ở chỗ cao… Đây là ranh giới cần giữ chặt để bảo đảm an toàn.

✅ Vùng an toàn – để Bé tự làm: như tự mặc quần áo, rót nước, cất đồ chơi, thử nấu món đơn giản. Những lỗi sai ở đây không gây hại mà còn cho Bé cơ hội rèn luyện.

✅ Vùng đồng hành – để Bé sai nhưng có Ba Mẹ hướng dẫn: như làm bài tập, tập viết, chơi trò chơi có luật. Ba mẹ không làm hộ, chỉ ngồi cạnh, quan sát và gợi ý khi con cần.

Việc phân vùng như vậy vừa giúp Bé có cơ hội trải nghiệm, vừa để Ba Mẹ yên tâm rằng mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát.

Sai lầm không làm Bé yếu đi, mà là “nguyên liệu” để Bé trưởng thành. Việc của Ba Mẹ không phải là dọn sẵn đường đi, mà là đồng hành, đặt ranh giới an toàn, và dìu Bé đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã.

Nếu Ba Mẹ thấy bài viết hữu ích, hãy follow Daisy Home để đọc thêm nhiều chia sẻ thiết thực trên hành trình nuôi dạy Bé nhé!

Daisy Home Preschool

Trong hành trình nuôi dạy Bé, Ba Mẹ nào cũng có lúc nóng giận, quát mắng Bé vì lo lắng, mệt mỏi hay vì muốn Bé nghe lời. Sau cơn giận, nhiều khi Ba Mẹ chỉ kịp nói: “Mẹ xin lỗi con” hay “Ba xin lỗi nhé”, nhưng thật ra chỉ xin lỗi thôi là chưa đủ. Bởi với trẻ nhỏ, những lời quát mắng có thể in sâu hơn ta nghĩ. Trong đầu Bé có thể hiện lên câu hỏi: “Có phải mình không đủ tốt?”/ “Ba Mẹ không thương mình nữa sao?”

Dù lời xin lỗi có thể làm dịu đi phần nào, nhưng chưa chắc đã xóa được vết xước trong lòng Bé. Vậy nên, khi đã lỡ lớn tiếng, ngoài việc xin lỗi ra, Ba Mẹ cần làm thêm một bước đó là hàn gắn lại với Bé. Để từ đó, Bé cảm nhận được rằng: nóng giận chỉ là nhất thời, còn tình yêu thương thì không bao giờ mất đi.

Trong bài này, Daisy Home xin gợi ý 3 bước nhỏ để Ba Mẹ có thể hàn gắn lại cảm xúc với Bé:

1️⃣ Thừa nhận cảm xúc của cả hai

Đầu tiên Ba Mẹ cần hiểu và thừa nhận cảm xúc nóng giận của Ba Mẹ với Bé, và thay vì chỉ nói “Ba/Mẹ xin lỗi con”, Ba Mẹ hãy nói rõ hơn:

“Ba biết lúc nãy Ba la con làm con buồn. Đó không phải lỗi của con, lần sau Ba sẽ cố bình tĩnh hơn ngay cả khi Ba đang mệt.”

“Mẹ hiểu là con giận vì mẹ quát con. Mẹ xin lỗi vì đã làm con sợ.”

Khi Ba Mẹ nói rõ hành động và cảm thấy có lỗi vì đã làm Bé buồn giúp Bé cảm nhận được rằng: Ba Mẹ thật sự nhận ra cảm xúc của mình, chứ không chỉ xin lỗi cho xong.

2️⃣ Giải thích để Bé hiểu lý do nhưng không biện minh

Việc Bé hiểu vì sao Ba Mẹ lại nổi giận giúp Bé dễ dàng cảm thông hơn, nhưng điều đó không có nghĩa là biện hộ khi đã lớn tiếng làm Bé tổn thương. Ví dụ Ba Mẹ có thể giải thích với Bé: “Ba la con vì sợ con chạy ra đường nguy hiểm. Nhưng Ba đã nói quá to.”/ “Mẹ quát con vì con bày đồ bừa bộn, nhưng lẽ ra Mẹ phải nhắc nhẹ nhàng hơn.”

Điều này vừa cho Bé thấy ý định tốt của Ba Mẹ, vừa tách biệt hành vi sai (như quát mắng) với tình yêu dành cho Bé.

3️⃣ Thể hiện hành động hàn gắn

Hãy để Bé cảm nhận được sự hàn gắn của Ba Mẹ bằng những việc làm cụ thể như: Sau khi giận, Ba Mẹ có thể cùng Bé dọn dẹp, rồi cùng chơi một trò chơi nho nhỏ hoặc đọc sách, ôm Bé, hay làm một việc gì mà Bé thích. Những hành động cụ thể này giúp Bé thấy an toàn, được yêu thương và hiểu rằng lỗi lầm không làm tình yêu mất đi.

💫 Ba Mẹ cũng có lúc mất bình tĩnh, nhưng khác biệt là sau cơn giận, chúng ta chọn cách quay lại sửa lỗi với Bé. Lời xin lỗi có thể xoa dịu, nhưng hàn gắn mới thực sự chữa lành. Và khi Ba Mẹ biết thừa nhận lỗi, chia sẻ cảm xúc, hành động nối lại, Bé sẽ cảm nhận được tình yêu, sự an toàn và học cách yêu thương người khác.

Daisy Home Preschool

Ta sẽ khó mà quên được Totto-chan Bên Cửa Sổ – một cô bé hiếu động, đôi mắt tròn xoe lúc nào cũng lấp lánh tò mò, miệng ríu rít kể chuyện không ngừng. Ở Tomoe ngày ấy, em được lắng nghe, chấp nhận và lớn lên trong tình yêu thương của thầy hiệu trưởng Kobayashi. Nhưng trong 15 Hạt Đậu Của Totto-chan, ta gặp lại em ở một lát cắt hoàn toàn khác. Đó không còn là những ngày ngập nắng ở trong Tomoe nữa, mà khi ấy tuổi thơ non nớt buộc phải đối diện với chiến tranh khốc liệt.

Khi tiếng máy bay ném bom gầm rú trên bầu trời, những bữa cơm đầm ấm, viên kẹo caramel ngọt lịm hay niềm vui chia thức ăn với bạn bè ở Tomoe lần lượt biến mất. Chỉ còn đó những đêm dài chui xuống hầm trú ẩn, cùng nỗi lo thường trực về sự an nguy của cả gia đình. Trong những ngày gian khó ấy, mỗi sáng Totto-chan được mẹ phát cho một phong thư nhỏ, bên trong là mười lăm hạt đậu tương – phần thức ăn ít ỏi của em trong cả ngày dài.

Sự thiếu thốn là thử thách lớn đối với một đứa trẻ. Totto-chan ngồi trên tàu điện đã không kìm nổi mà ăn mất ba hạt. Đến trưa, trong căn hầm tối om nơi cả lớp tránh bom, em lại chia thêm vài hạt để làm bữa. Cái đói cồn cào khiến Totto-chan nhiều lần nghĩ đến việc ăn nốt tất cả. Nhưng rồi, trong lòng em dấy lên nỗi lo “nhỡ đâu” – nhỡ đâu tối về nhà chẳng còn nhà, chẳng còn mẹ, chẳng còn chú chó Rocky chờ đợi. Chính nỗi bất an ấy giữ em lại, để dành bảy hạt nhỏ nhoi cho bữa tối.

Khoảnh khắc Totto-chan trở về, nhìn thấy mái nhà còn ở đó, mẹ thì mỉm cười và Rocky vẫn tung tăng. Tất cả những điều ấy đã đủ để niềm vui ùa về và khiến bảy hạt đậu nhỏ bé trở thành bữa ăn hạnh phúc nhất. Cơn đói vẫn nguyên đó, nhưng vào khoảnh khắc ấy, chỉ cần còn đủ đầy người thân, nơi để trở về đã là may mắn lắm rồi.

Từ câu chuyện mộc mạc này, trẻ có thể học được nhiều điều. Thứ nhất là giá trị của sẻ chia và trân trọng. Mười lăm hạt đậu nhỏ, khi được nâng niu, gìn giữ và chia ra từng phần, trở thành bài học về cách sống tiết kiệm và biết quý trọng những gì mình đang có. Thứ hai, Totto-chan cho thấy sức mạnh của tinh thần lạc quan. Dù chiến tranh lấy đi quá nhiều, cô bé vẫn tìm thấy niềm vui chỉ vì gia đình còn nguyên vẹn. Và quan trọng hơn cả, câu chuyện gieo vào lòng trẻ hạt mầm của lòng biết ơn – biết ơn mái ấm, bữa cơm giản dị và những điều nhỏ bé quanh mình.

Nếu Tomoe đã cho Totto-chan niềm tin rằng em là một đứa trẻ ngoan và ai cũng xứng đáng được lắng nghe, trân trọng thì 15 Hạt Đậu Của Totto-chan lại mở ra một góc nhìn khác, giúp người đọc thấy rõ nghị lực, sự hồn nhiên và lòng biết ơn trong tâm hồn cô bé. Chiến tranh đã lấy đi nhiều thứ, nhưng vẫn giữ lại trong em hạt mầm của niềm tin và ánh sáng.

Daisy Home Preschool

Ba Mẹ có bao giờ thấy Bé bắt đầu chơi xếp hình đầy hào hứng, nhưng chỉ một lát đã bỏ ngang chạy đi tìm đồ chơi khác? Hoặc ăn cơm mới được vài muỗng đã đứng lên đi chỗ khác?

Trẻ con vốn hiếu động, tò mò, dễ chán. Nhưng nếu tình trạng “bắt đầu – bỏ dở” lặp lại thường xuyên, theo thời gian, não bộ của Bé sẽ quen với việc không cần hoàn tất một việc đến cuối cùng. Ngược lại, mỗi lần Bé thực sự hoàn thành một việc nhỏ, não bộ lại được “tắm” trong dopamine – chất hóa học mang lại cảm giác thỏa mãn, động lực và tự tin. Chính những trải nghiệm nhỏ ấy sẽ dần hình thành tính kiên trì, khả năng tập trung và tinh thần trách nhiệm, đây sẽ là những phẩm chất theo Bé suốt cuộc đời.

Và tin vui là Ba Mẹ không cần tạo ra những bài học phức tạp. Chỉ cần lặp lại những việc rất nhỏ trong sinh hoạt hằng ngày, Bé sẽ tự hình thành thói quen một cách tự nhiên như:

✅ Cất đồ chơi sau khi chơi xong: Khi Bé xếp gọn đồ, Bé học được rằng trò chơi chỉ kết thúc khi Bé trả lại không gian gọn gàng.

✅ Ăn hết phần ăn vừa sức: Không phải ép Bé ăn thật nhiều, mà là Bé cần hoàn tất phần đã được chọn cho mình.

✅ Hoàn thành một bức vẽ hay trò chơi: Khi tô màu hoặc xếp hình, hãy khuyến khích Bé làm xong một bức tranh hay một mô hình trước khi chuyển sang cái mới.

Những việc nhỏ bé ấy lặp lại nhiều lần sẽ giúp Bé quen với việc “đi đến cùng”. Vậy Ba Mẹ có thể làm gì để đồng hành cùng Bé? Hãy cùng Daisy Home tìm hiểu ngay dưới đây nhé!

1️⃣ Bắt đầu từ việc thật nhỏ

Hãy chọn những hoạt động vừa sức, gần gũi với Bé. Ví dụ:

Khi chơi xếp hình, Ba Mẹ hãy khuyến khích Bé xếp trọn bộ rồi mới cất.

Khi Bé tô màu, Ba Mẹ nên động viên Bé tô hết bức tranh, không cần đẹp, chỉ cần hoàn thành.

Việc hoàn tất trọn vẹn dù là từng việc nhỏ cũng mang lại cho Bé cảm giác vui và muốn lặp lại.

2️⃣ Nhẹ nhàng nhắc nhở, đặt ranh giới rõ ràng

Nếu Bé muốn bỏ ngang, Ba Mẹ có thể khuyến khích Bé:

“Con thử thêm 5 phút nữa nhé, rồi mình nghỉ.”

“Mình dọn đồ chơi xong đã, để mai lại có đủ đồ mà chơi.”

Sự kiên định nhẹ nhàng giúp Bé hiểu: khi đã bắt đầu thì nên đi đến cùng.

3️⃣ Chia nhỏ công việc

Với trẻ nhỏ, một việc dài quá sẽ dễ khiến Bé nản. Hãy chia nhỏ từng bước, ví dụ dọn bàn học thì trước tiên xếp bút, sau đó sách, rồi cuối cùng lau bàn. Mỗi bước hoàn thành sẽ cho Bé thêm động lực để làm tiếp.

4️⃣ Ghi nhận nỗ lực của Bé

Khi Bé hoàn tất một việc gì đó, hãy khen Bé vì đã cố gắng, như  “Mẹ thấy con đã làm đến cùng rồi, mẹ tự hào lắm.”

Điều Ba Mẹ cần ghi nhận ở đây không phải là sự hoàn hảo, mà chính là sự bền bỉ. Từ đó, Bé học được rằng kiên trì còn quan trọng hơn làm giỏi ngay.

4️⃣ Làm gương cho Bé

Trẻ học rất nhanh từ việc quan sát cách Ba Mẹ sống mỗi ngày. Nếu Ba Mẹ thường xuyên bỏ dở việc đang làm, Bé cũng sẽ bắt chước. Ngược lại, khi Bé thấy Ba Mẹ nấu ăn xong, dọn dẹp rồi mới đi nghỉ ngơi, hoặc đọc sách đến hết chương, Bé sẽ tự nhiên học theo.

Việc rèn luyện cho Bé nhỏ thói quen hoàn tất một việc không cần quá áp lực, mà chỉ cần Ba Mẹ kiên nhẫn, đồng hành và khen ngợi đúng lúc. Dần dần, Bé sẽ học được tính kiên trì và trách nhiệm ngay từ những việc nhỏ. Và khi lớn hơn, Bé sẽ dễ dàng tập trung, biết giữ lời và có thói quen “đã làm là làm đến nơi đến chốn”.

Daisy Home Preschool

Trong quá trình nuôi dạy Bé, nhiều Ba Mẹ vẫn hay nghĩ rằng Bé còn nhỏ xíu, chưa biết gì đâu. Nhưng thật ra, những điều con trải qua trong 5 năm đầu đời lại chính là nền gạch đầu tiên hình thành nên cảm xúc, cách nghĩ và cả nhân cách của Bé sau này. Một cái ôm dịu dàng khi Bé sợ hãi sẽ giúp Bé học được rằng mình xứng đáng được yêu thương. Ngược lại, một lời quát mắng lạnh lùng hay sự im lặng thờ ơ, cũng có thể để lại những “vết xước vô hình” mà Bé mang theo rất lâu. Những vết xước ấy nếu lặp lại nhiều lần hoặc kéo dài, chúng sẽ trở thành những trải nghiệm bất lợi thời thơ ấu hay còn gọi là ACES (Adverse Childhood Experiences). 

❓ Vậy ACES là gì? Và vì sao Ba Mẹ cần biết đến nó sớm? Hãy cùng Daisy Home tìm hiểu ngay trong bài viết dưới đây!

ACES là khái niệm được các nhà khoa học nghiên cứu từ cuối thập niên 1990, chỉ ra rằng:

Trẻ em từng trải qua nhiều bất lợi về tâm lý, như bị mắng chửi thường xuyên, sống trong môi trường căng thẳng, thiếu kết nối với người thân, sẽ có nguy cơ cao gặp vấn đề tâm lý, hành vi, sức khỏe khi lớn lên.

Những điều này không cần phải là biến cố lớn, mà đôi khi nó đến từ những cái thường ngày như:

_ Bé thường xuyên bị la, bị so sánh

_ Ba Mẹ quá bận, không phản hồi cảm xúc của Bé

_ Gia đình thường có xung đột, căng thẳng kéo dài

_ Bé thấy Ba Mẹ buồn bã, mệt mỏi nhưng không được giải thích hay ôm ấp

Tất cả những điều ấy đều có thể là ACES – và nó tích tụ dần, giống như những cơn mưa nhỏ, âm thầm bào mòn niềm tin và sự an toàn bên trong Bé.

🌱 Những trải nghiệm bất lợi (ACES) thường rơi vào ba nhóm chính:

1️⃣ Tổn thương trực tiếp đến Bé

_ Bị mắng, chê bai, làm nhục

_ Bị đánh phạt quá mức

_ Không được ai quan tâm khi buồn, sợ hãi

2️⃣ Căng thẳng kéo dài từ môi trường sống

_ Ba Mẹ cãi nhau, la hét, chiến tranh lạnh

_ Có người nghiện rượu, trầm cảm hoặc mắc bệnh tâm lý nặng

_ Ba Mẹ ly hôn, chia xa không êm đẹp

3️⃣ Thiếu kết nối cảm xúc an toàn với Ba Mẹ

_ Bé không được Ba Mẹ ôm, nhìn vào mắt khi nói chuyện

_ Cảm xúc của Bé không được công nhận: “Con có gì mà buồn!”, “Nín ngay!”

_ Ba Mẹ quá mệt mỏi, trống rỗng nên không thể hiện tình yêu ra ngoài

💁‍♀️ Vậy Ba Mẹ có thể làm gì để giảm thiểu ACES cho Bé?

🕊 Tạo ra những kết nối nhỏ mỗi ngày

Dành ra 10–15 phút mỗi ngày để thực sự hiện diện bên Bé như:

Ôm Bé và hỏi: “Hôm nay con có vui không?”

Nhìn vào mắt Bé và cười khi Bé kể một chuyện nhỏ

Chạm nhẹ vào vai Bé khi Bé khóc, và nói: “Ba/Mẹ ở đây với con.”

Những hành động nhỏ này giúp Bé cảm thấy mình được thấy, được nghe, được thấu hiểu. Từ đó, tạo nên cảm giác an toàn cảm xúc, là nền tảng để Bé lớn lên vững vàng, tự tin và tử tế.

🕊 Phản hồi cảm xúc thay vì phán xét

Khi Bé bộc lộ những cảm xúc mạnh như giận dữ, sợ hãi hay buồn bã, phản ứng đầu tiên của Ba Mẹ đóng vai trò vô cùng quan trọng. Nếu Ba Mẹ chỉ trích hay gạt đi, Bé dễ học cách che giấu cảm xúc, hoặc tệ hơn là cảm thấy có lỗi khi có cảm xúc đó. Ngược lại, nếu Ba Mẹ phản hồi bằng sự thấu hiểu, Bé sẽ cảm nhận được mình được lắng nghe và chấp nhận. Ví dụ như:

Khi Bé nổi giận, thay vì nói: “Con hư quá!”, Ba Mẹ có thể nói: “Con đang giận phải không? Mẹ ôm con một cái nhé.”

Khi Bé sợ, thay vì: “Có gì mà sợ!”, hãy nói: “Con sợ điều này à? Có Ba/Mẹ ở đây với con nhé.”

Những phản hồi đầy yêu thương và đồng cảm này không chỉ giúp Bé bình tĩnh hơn trong khoảnh khắc khó khăn, mà còn xây dựng cho Bé niềm tin rằng Bé luôn có Ba Mẹ ở bên cạnh yêu thương và tin tưởng.

🕊 Chăm sóc/chữa lành chính mình để hiện diện đủ đầy

Khi Ba Mẹ mệt mỏi sẽ khó giữ bình tĩnh và yêu thương trọn vẹn. Vì vậy, bên cạnh chăm sóc Bé và gia đình, Ba Mẹ hãy yêu thương, chăm sóc bản thân. Bởi khi Ba Mẹ vui vẻ, mạnh khỏe, Bé cũng sẽ cảm nhận được sự ấm áp và bình yên lan tỏa.

Nếu Ba Mẹ từng lớn lên với nhiều tổn thương, xin đừng trách bản thân mình, nhưng hãy bắt đầu chữa lành những tổn thương bên trong từ hôm nay để không truyền tiếp điều ấy cho Bé.

Việc hiểu về ACES không phải để Ba Mẹ thấy lo sợ hay tự trách mình, mà là để Ba Mẹ có thêm ánh sáng soi đường trong hành trình nuôi dạy Bé. Khi Ba Mẹ nhận ra những điều tưởng chừng nhỏ nhặt mỗi ngày như một cái ôm, một ánh mắt lắng nghe, một cái gật đầu thừa nhận cảm xúc, lại chính là nền tảng tạo nên một đứa bé vững vàng, thì Ba Mẹ sẽ biết mình có thể làm điều gì đó khác đi, dịu dàng hơn, yêu thương hơn. Bởi lẽ, phòng ngừa những trải nghiệm bất lợi cho Bé không nằm ở việc cố gắng làm mọi thứ thật hoàn hảo, mà là ở sự có mặt đủ đầy, ấm áp và tỉnh thức của Ba Mẹ trong từng khoảnh khắc đời thường.

Daisy Home Preschool

Ngày Grégoire Dubosc bị đuổi học, trời mưa tầm tã. Cậu đứng bên ngoài cổng trường, cảm giác như cả thế giới vừa đóng sập lại. Hai lần lưu ban, điểm số lẹt đẹt, bị coi là học sinh cá biệt, giờ đây cậu chỉ còn lại một tờ giấy thông báo và một ba lô nhẹ bẫng. Không phải vì đồ đạc ít, mà có lẽ do niềm tin vào bản thân đã vơi gần hết.

Thế nhưng, Grégoire chưa bao giờ là đứa trẻ “không có gì”. Cậu có một đôi tay khéo léo, trí tưởng tượng phong phú và niềm say mê chế tạo bất tận. Trong một khoảnh khắc thành thật nhất, cậu đã nói: “Cháu chẳng có gì đặc biệt. Nhưng cháu có một đôi tay và cháu muốn được làm việc bằng đôi tay ấy.” Lời nói của một cậu bé 13 tuổi, nhưng lại chứa đựng cả một khát khao được sống là chính mình, được làm điều mình giỏi, thay vì gò bó trong khuôn mẫu không thuộc về mình.

Người duy nhất thấy được điều đó là ông ngoại Léon Bự. Trong túp lều cuối vườn, giữa mùi gỗ, dầu máy và khói thuốc, ông tạo cho cháu một thế giới riêng để tự do tháo rời, lắp ráp, thất bại rồi thử lại. Léon Bự không nói nhiều, nhưng trong ánh mắt của ông chưa bao giờ coi cậu là một đứa trẻ bỏ đi. Vậy mà, khi nghe tin cậu bị đuổi học, ông cũng không tránh khỏi thất vọng. Ông đã buộc phải nói: “Bất hạnh thì luôn dễ dàng hơn hạnh phúc, và cháu nghe ta cho rõ đây, ta không thích những kẻ chọn việc dễ dàng, ta không ưa những kẻ hay than vãn! Gắng hạnh phúc lên nào. Hãy làm mọi thứ để mình được hạnh phúc chứ!” Chỉ có vậy nhưng từng lời như mũi kim chạm trúng chỗ đau, khiến Grégoire phải nhìn lại chính mình.

Trong gia đình, bố mẹ cậu loay hoay giữa kỳ vọng và áp lực xã hội. Họ yêu con, nhưng lại tin rằng con đường duy nhất dẫn đến tương lai tốt đẹp là thành tích học tập. Họ không nhận ra rằng cậu bé của mình chỉ lạc nhịp với khuôn mẫu ấy, chứ không hề vô dụng. Còn ở trường, những thầy cô như cô Catherine – người vẫn kiên nhẫn trò chuyện với cậu – chính là những ánh sáng hiếm hoi, dù không đủ để thay đổi tất cả, nhưng cũng lưu lại trong lòng Grégoire cảm giác rằng vẫn có người muốn hiểu mình.

Những lời của Léon Bự thực sự đã trở thành bước ngoặt rất lớn thúc đẩy Grégoire chủ động tìm hiểu, gọi điện và viết thư gửi tới một trường dạy nghề, nơi mà đôi tay khéo léo mới là chiếc chìa khóa mở ra tương lai cậu muốn. Lá thư gửi trường nghề không chỉ là lời xin học, mà còn là cột mốc đánh dấu lần đầu tiên Grégoire tự lên tiếng cho ước mơ của mình, dám chịu trách nhiệm về con đường mình chọn.

35 Ký Lô Hy Vọng của Anna Gavalda không chỉ là hành trình tìm đường của một cậu bé. Nó còn phản chiếu vào cách người lớn nhìn trẻ con. Có bao nhiêu đứa trẻ như Grégoire từng bị gán nhãn chỉ vì không vừa vặn với khuôn mẫu chung? Bao nhiêu tài năng bị bỏ qua vì người lớn mải chạy theo thang điểm và bảng thành tích? Không phải đứa trẻ nào cũng hợp với con đường được vạch sẵn. Trẻ em luôn cần được lắng nghe để can đảm bộc lộ thế mạnh, cần được thử và sai, quan trọng hơn là cần một người tin tưởng, đồng hành như ông Léon Bự. 

Cuối cùng, Grégoire cũng đã biết cách biến niềm tin thành hành động và biến 35 ký lô hy vọng thành sức mạnh để bước ra thế giới. Giờ thì đến lượt các em rồi!

Daisy Home Preschool

Khi nhắc đến những từ như “xâm hại”, “xúc phạm”, “tấn công” hay “thiếu tôn trọng”, nhiều Ba Mẹ sẽ nghĩ đến những điều lớn lao, nguy hiểm hay nghiêm trọng. Nhưng thật ra, những điều này có thể diễn ra ngay trong đời sống hàng ngày, chỉ qua lời nói, hành động hay cách phản ứng của người lớn.

Dưới đây là 4 định nghĩa rất quan trọng, nếu ba mẹ hiểu rõ thì sẽ giúp con cảm thấy được tôn trọng, được an toàn, và lớn lên với lòng tin vững vàng vào chính mình và những người xung quanh.

1️⃣ Xâm hại – là khi ai đó đụng chạm vào cơ thể con mà không được phép, hoặc ép con làm điều con không thoải mái.

Mỗi người luôn có quyền với chính cơ thể của mình. Nhưng vì Bé còn nhỏ, nên Bé chưa biết cách nói “không” rõ ràng. Nhiều khi Bé lùi lại, quay mặt đi, khó chịu… nhưng người lớn vẫn:

– Ép con phải thơm, ôm người lạ dù con không muốn

– Thay đồ, vệ sinh cho con mà không báo trước

– Bắt con làm theo mà không giải thích

Những điều này khiến Bé nghĩ rằng “ý kiến của con không quan trọng”, và người lớn có thể chạm vào Bé bất cứ lúc nào. Lâu dài, điều này làm mờ đi ranh giới an toàn của Bé, khiến Bé khó bảo vệ bản thân trong tương lai.

2️⃣ Xúc phạm – là khi lời nói của người khác làm Bé cảm thấy mình “kém cỏi” hoặc “không được yêu”.

Con trẻ chưa đủ khả năng phân biệt đâu là “lỗi” và đâu là “bản thân mình sai”. Vì vậy, khi người lớn vô tình nói những lời khó nghe như:

“Sao con dốt thế?”

“Mẹ chán con lắm rồi”

“Con lúc nào cũng phiền”

Bé sẽ ghi nhớ những lời đó như sự thật về chính mình. Và mỗi lần bị xúc phạm, lòng tự trọng của Bé lại bị rút bớt đi một chút. Lâu dần, Bé mất niềm tin vào bản thân, và lớn lên với nhiều nghi ngờ, mặc cảm.

3️⃣ Tấn công – là khi ai đó dùng quyền lực, lời nói hoặc hành vi để làm Bé cảm thấy bị dồn ép, sợ hãi.

Tấn công không chỉ là đánh mắng. Đôi khi là:

La hét: “Mẹ đếm tới 3 đó, liệu hồn!”

Làm con bẽ mặt trước mặt người khác

Cố tình im lặng để con lo sợ, đoán già đoán non

Khi bị tấn công, Bé không còn thấy Ba Mẹ là nơi an toàn, mà là nơi khiến Bé lo lắng, co lại, hoặc làm theo chỉ vì sợ, chứ không phải vì hiểu.

4️⃣ Thiếu tôn trọng – là khi người lớn xem nhẹ cảm xúc, ý kiến, hoặc ranh giới của Bé.

Tôn trọng Bé không có nghĩa là chiều theo mọi thứ Bé muốn. Mà là khi:

– Nghe Bé nói hết câu

– Báo trước khi bế, chạm vào người Bé như: Mẹ/Ba có thể ôm con một cái được không?,…

– Hỏi ý Bé khi chọn đồ, chọn món ăn phù hợp

Khi được tôn trọng, Bé học được rằng: “Mình có giá trị.”

Ngược lại, nếu bị lấn át thường xuyên, Bé sẽ dễ thu mình lại, không dám nói ra nhu cầu thật, hoặc sau này dễ bị cuốn theo người khác.

Khi Ba Mẹ hiểu rõ đâu là xâm hại, xúc phạm, tấn công hay thiếu tôn trọng, Ba Mẹ sẽ biết cách ứng xử lành mạnh và giúp Bé nhận diện được đâu là hành động nên làm, đâu là hành động không nên. Từ đó, Ba Mẹ có thể hướng dẫn Bé hình thành ý thức tự bảo vệ bản thân. Đây sẽ là nền tảng đầu tiên để Bé lớn lên khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần.

Daisy Home Preschool