Cucho – Cậu bé hiếu thảo
Trong căn gác áp mái nhỏ bé ở con phố Moon, Madrid, có một cậu bé tên là Cucho. em không có tuổi thơ rực rỡ như bao đứa trẻ khác, không đồ chơi xếp đầy góc nhà, không những buổi chiều thong thả chạy nhảy. Tuổi thơ của Cucho gắn liền với tiếng bước chân nhẹ để bà không thức giấc, mùi bánh mì kẹp giấu trong túi áo và nỗi lo thường trực rằng ngày mai sẽ lấy đâu ra tiền mua sữa. Nhưng cũng chính từ nơi chật hẹp ấy, một câu chuyện lặng lẽ và đẹp đẽ đủ sức chạm tới trái tim của cả người lớn lẫn trẻ nhỏ.

Cucho sống cùng bà, người thân duy nhất còn lại. Khi còn khỏe, bà may vá và dọn dẹp thuê để nuôi cả hai. Khi bà gãy chân, rồi đôi mắt mờ dần, cuộc sống của họ nghiêng hẳn về phía thiếu thốn. Không một lời than vãn, không một tiếng oán trách, Cucho âm thầm nhận lấy phần trách nhiệm vốn không dành cho một đứa trẻ mười tuổi. Cậu nhóc bắt đầu học cách quan sát thế giới của người lớn, cân nhắc từng đồng tiền và cả việc nghĩ xa hơn cho người mình yêu thương.
Cucho mang bánh mì kẹp bạn bè cho mình bán lại ở quảng trường. Em chọn những miếng nhân mềm để bà có thể ăn, và giữ lại phần cứng cho mình. Em chưa bao giờ xem đó là hy sinh, chỉ đơn giản là điều cần làm. Chính sự lặng lẽ ấy khiến ta phải tự hỏi về những điều mình từng cho là hiển nhiên trong cuộc sống đủ đầy.
Trên hành trình mưu sinh, Cucho gặp những con người rất khác nhau. Ông Tôm Hùm, người bán hàng rong thô ráp, dạy em cách định giá công sức và không để ai coi thường mình. Ông Antonio, người nghệ sĩ nghèo với cây kèn clarinet, dạy em rằng tài năng và lòng tự trọng có thể song hành, ngay cả khi phải chơi nhạc giữa phố đông. Từ họ, Cucho học được rằng lao động không chỉ để tồn tại, mà còn là cách con người giữ phẩm giá cho mình.
Ở trường, Cucho gặp Celia, cô bé xinh xắn, có phần kiêu hãnh nhưng không vô tâm. Sự hiểu lầm, ngượng ngập và tổn thương giữa hai đứa trẻ cho thấy thế giới trẻ thơ cũng có những khoảng cách vô hình. Tuy vậy, chính từ đó, lòng tốt và sự cảm thông được gieo mầm. Cuốn sách không dạy trẻ phải hoàn hảo trong cư xử, mà dạy các em biết nhận ra cảm xúc của mình và cả người khác.
Một bước ngoặt đến khi ông Coke xuất hiện, người đàn ông nhìn thấy cái đẹp trong những đường kim mũi chỉ lệch lạc của bà Cucho. Những lỗi may do đôi mắt mờ lại trở thành dấu ấn sáng tạo. Ở đây, câu chuyện khẽ nhắc rằng mỗi con người đều có giá trị riêng, đôi khi chỉ cần một ánh nhìn đủ kiên nhẫn để nhận ra. Sự giúp đỡ mà Cucho và bà nhận được không phải phép màu xóa đi mọi khó khăn, mà là cơ hội để họ đứng vững hơn trên đôi chân của mình.
Với trẻ, Cucho là một câu chuyện giúp các em cảm nhận được giá trị của tình thân, của sự sẻ chia và của lao động. Không có bài học nào được giảng giải trực tiếp, nhưng từng trang sách đều thấm đẫm sự tử tế. Với người lớn, đó là lời nhắc nhẹ nhàng về việc tin tưởng vào khả năng cảm nhận của trẻ, về sức mạnh của những điều tưởng chừng rất nhỏ trong việc nuôi dưỡng nhân cách. Khi khép lại cuốn sách, người đọc có thể không nhớ hết chi tiết, nhưng cảm giác ấm áp mà Cucho để lại sẽ còn ở đó, đủ lâu để nuôi dưỡng một tâm hồn đang lớn lên từng ngày.
Daisy Home Preschool