Kẻ trộm cà chua – Khi những trái tim không hoàn hảo đặt cạnh nhau
“Khi ta bị đau, chỉ cần va chạm nhẹ cũng khiến ta đau dai dẳng, cậu biết đấy. Đừng có làm người ta đau, nhé.”
Trong Kẻ Trộm Cà Chua, không có ai là hoàn hảo cả. Mỗi nhân vật đều mang trong mình những khuyết điểm, nỗi mặc cảm và cả tiếc nuối về vô số điều đã đi qua đời họ. Thế nhưng, bằng một cách rất đỗi dịu dàng, dòng đời ngẫu nhiên đã đẩy họ đến gần nhau, khiến những gánh nặng trên vai bỗng nhẹ hơn, biến vạn điều tưởng như tầm thường trở nên lung linh, ấm áp như những quả cà chua chín mọng dưới nắng vàng trong khu vườn nhỏ.
Tom, cậu bé mười một tuổi là nơi khởi đầu của mọi rung động. Cậu bước vào câu chuyện bằng sự rụt rè của một đứa trẻ luôn cảnh giác với thế giới, nhưng lại mang trái tim mềm mại đến mức chỉ cần một lời tử tế cũng khiến cậu xúc động. Tom biết nấu ăn, biết tự chăm sóc mình, và biết xoay xở để hai mẹ con sống qua ngày. Khi đói, cậu lén “mượn” vài củ khoai, trái cà từ khu vườn người hàng xóm. Nhưng ngay cả khi lấy trộm, cậu vẫn cố trồng lại một cây khoai nhỏ, ngây thơ tin rằng nó sẽ mọc lên để trả món nợ ấy. Trong sự lo toan của một đứa trẻ buộc phải lớn nhanh, Tom vẫn giữ nguyên lòng tự trọng thuần khiết – thứ mà người lớn đôi khi quên mất rằng trẻ con cũng có.

Cậu bé ấy sống cùng mẹ của mình – Joss, người mẹ sinh con khi mới mười ba tuổi chín tháng. Joss không hoàn hảo, đôi khi thiếu kiên nhẫn, đôi khi vụng về, nhưng tình yêu dành cho con lại nồng đậm theo cách của một người trẻ chưa biết diễn đạt. Cô cố gắng gom góp từng đồng để sửa sang lại hình hài mình, với mong muốn được bắt đầu một cuộc đời tốt đẹp và trọn vẹn hơn. Tất cả không chỉ vì cô, mà còn cho Tom nữa. Và chính ở những đoạn hai mẹ con tựa vào nhau những đêm đau ốm, người đọc nhận ra rằng tình mẫu tử, dù đến sớm hay muộn, dù tròn trịa hay méo mó, vẫn là một loại phép màu.
Song song đó là đôi vợ chồng chủ vườn, họ chưa từng trách Tom về việc trộm rau củ. Họ là minh chứng đẹp đẽ rằng lòng tốt không nhất thiết phải rực rỡ, đôi khi chỉ cần âm thầm, vừa đủ để một đứa trẻ không cảm thấy mình bị xô khỏi thế giới này. Và còn bà Madeleine, người phụ nữ gần trăm tuổi nhưng trái tim lại mong manh y hệt một đứa trẻ nữa. Gặp gỡ bà, Tom học được bài học về lòng trắc ẩn, đó là điều mà bất kỳ đứa trẻ nào cũng cần được nuôi dưỡng bằng trải nghiệm, không chỉ qua lời răn dạy.
Sự chuyển biến tâm lý đặc biệt của từng nhân vật trong Kẻ Trộm Cà Chua hệt như những mầm cây nảy mầm sau mưa, thầm thì nhưng tràn đầy nhựa sống. Tom học cách tin tưởng. Joss học cách lớn lên để trở thành người mẹ thực thụ. Cặp vợ chồng chủ vườn chứng minh rằng một hành động tử tế nhỏ bé cũng có thể thay đổi cuộc đời một đứa trẻ. Còn bà Madaleine xác thực việc người già và trẻ con đôi khi rất giống nhau, cả hai đều cần được yêu thương và tôn trọng.
Không chỉ là câu chuyện về những trái cà bị “trộm”, câu chuyện nhỏ này còn là hành trình trưởng thành của những trái tim không hoàn hảo, đang dạy nhau cách trở nên tử tế và dịu dàng hơn. Chính sự dịu dàng ấy là món quà đẹp nhất cuốn sách dành tặng cho bất kỳ ai đang đồng hành cùng trẻ thơ.
Daisy Home Preschool