Trong gia đình: Perrine và hành trình tìm về ánh sáng trong mỗi đứa trẻ

Posted on
two green moutains
three green moutains

Khi mở lại những trang đầu tiên của Trong Gia Đình, người đọc dễ bị cuốn vào hình ảnh một cô bé gầy gò, đôi mắt sẫm màu lo âu nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường lạ lùng. Perrine xuất hiện giữa hành trình đến Paris đầy chật vật, nơi chiếc xe cũ kỹ chỉ còn lại một người mẹ đang hấp hối và chú lừa Palikare đói đến mức gặm cả cỏ khô của xe người lạ. Giữa thành phố rộng lớn ấy, hai mẹ con không còn gì ngoài vài đồng xu và chút hy vọng mong manh rằng ngày mai sẽ tốt hơn. Lúc tử thần sắp cướp bà đi, bà cầm lấy tay nhắn nhủ như nguyện ước “mẹ thấy con sung sướng…”, một ước mơ giản dị nhưng đủ để thắp lên ngọn lửa không bao giờ tắt trong trái tim cô bé.

Cuộc hành trình về Maraucourt trải dài bằng vô vàn thử thách khiến ngay cả người lớn cũng phải nao lòng. Cái đói, cái lạnh, sự cô đơn kéo dài tưởng như muốn bào mòn đến tận cùng một đứa trẻ nhỏ bé. Có lúc, Perrine kiệt sức ngã xuống vệ cỏ, như thể cái chết đã đến rất gần. Nhưng mỗi lần chực bỏ cuộc, em lại nhớ đến mẹ mà đứng dậy, lần nữa bước tiếp. 

Đến được Maraucourt, Perrine lần đầu nhìn thấy người ông mà em chưa bao giờ gặp. Nhưng thay vì chạy đến nhận thân phận, em chọn lùi lại và quan sát. Sự thận trọng ấy không phải vì em thiếu tự tin mà bởi em hiểu những vết thương trong gia đình ông đã rất sâu, sự xuất hiện đột ngột của mình có thể khiến mọi thứ trở nên nặng nề hơn. Em lấy một cái tên khác, bắt đầu làm việc trong xưởng như bao người, kiên trì xây dựng lòng tin bằng sự chăm chỉ và tử tế. Cô bé mồ côi trong chiếc áo vá vai ấy đã trở thành người mang đến ánh sáng cho ông Vulfran, giúp ông cảm nhận được tình thân cả khi đôi mắt không còn nhìn thấy được gì.

Và rồi sự chân thành đã mở ra cánh cửa mà Perrine hằng mong đợi. Khi sự thật được hé lộ, cuộc gặp gỡ của hai ông cháu không chỉ là một cái kết đẹp mà là sự hàn gắn hai tâm hồn từng chịu đựng nhiều cô độc. Bên cạnh niềm vui đoàn tụ, còn có niềm tin mãnh liệt rằng những gì tốt đẹp sẽ luôn tìm về với người biết bền bỉ và sống bằng trái tim thiện lương.

Đối với trẻ em, Perrine là hình ảnh đẹp về nghị lực, sự tự lập và lòng nhân ái. Em cho thấy rằng sức mạnh thật sự không phải là không bao giờ vấp ngã, mà là có thể đứng dậy sau mỗi lần gục xuống. Đối với các bậc phụ huynh, hành trình của cô bé nhắc rằng trẻ em có nội lực lớn hơn chúng ta nghĩ. Trẻ cần được tin tưởng, cần được trao cơ hội để tự làm những việc vừa sức, cần được lắng nghe cảm xúc và cần được sống trong môi trường nơi lòng tốt được nuôi dưỡng mỗi ngày. Một lời động viên đúng lúc, một sự kiên nhẫn nhỏ bé, hay một vòng tay ôm đều có thể trở thành ngọn đèn soi đường cho con giống như lời mẹ đã soi sáng cho Perrine suốt chặng đường dài.

Khi khép lại cuốn sách, hình ảnh hai ông cháu nắm tay nhau trên chiếc xe kéo, chú lừa bước thong dong dưới nắng chiều, để lại trong lòng người đọc một cảm giác ấm áp đến lạ kỳ. Đó là khoảnh khắc nhắc rằng những giá trị bền vững nhất luôn xuất phát từ tình thương và sự kiên trì. Khi được bao bọc bằng yêu thương và khích lệ, mỗi đứa trẻ đều có thể tìm thấy ánh sáng của riêng mình, dù khởi đầu của chúng có mong manh đến bao nhiêu.

Daisy Home Preschool