“Tôi là Bêtô” và câu chuyện thú vị cho những con tim nhút nhát

two green moutains
three green moutains

Trong thế giới của “Tôi là Bêtô”, mọi điều đều bắt đầu từ những quan sát rất nhỏ. Nguyễn Nhật Ánh để chú chó nhỏ dẫn người đọc đi qua những ngày rất thường, với vô vàn khoảnh khắc vụn vặt của đời sống gia đình, rồi từ đó khẽ khàng đánh thức trong lòng ta cảm giác thân thuộc. Đó là cảm giác của một tuổi thơ từng tin rằng thế giới quanh mình luôn ẩn giấu vô số điều thú vị, đang chờ được khám phá. Một tuổi thơ từng tò mò trước thế giới rộng lớn, cũng từng sợ hãi, háo hức và cả can đảm bước tới.

Bêtô là một chú chó hiếu động, yêu tự do và không ngừng đặt câu hỏi về mọi thứ xung quanh. Với Bêtô, cái sân nhỏ cũng có thể trở thành một vũ trụ, chiếc giày cũ có thể mang lại niềm vui lớn lao, và mỗi buổi sáng đều là một cơ hội để khám phá. Ngay cả những điều tưởng như rất tầm thường cũng được Bêtô nhìn bằng một con mắt khác, sự sống dường như luôn rộn ràng và đáng yêu. Chính cách nhìn ấy khiến tuổi thơ hiện lên đúng như bản chất của nó. Có một chút ngây ngô nhưng kèm theo cả suy tư sâu sắc, vừa mong manh lại đầy sức sống.

Một người bạn, người truyền những năng lượng tích cực đến Bêtô được nhắc đến trong tác phẩm là Bino. Một chú chó con lông trắng, hệt như được làm bằng gấu bông xuất hiện đã làm cho thế giới của cậu trở nên thú vị hơn hẳn. Binô là một chú chó hiền lành, trầm tĩnh và có phần nhút nhát. Binô sợ những bậc cầu thang cao, sợ cảm giác chông chênh khi phải bước lên căn gác gỗ. Nhưng chính nỗi sợ ấy lại khiến Binô trở nên gần gũi. Bởi ai cũng từng có một nỗi sợ như thế, dù là khi còn nhỏ hay đã lớn. Binô giống như một “nhà hiền triết” nhỏ, người nhắc Bêtô rằng trong đời sống luôn có rất nhiều điều thú vị đang chờ, và để chạm tới chúng, đôi khi ta phải học cách đứng lại thật lâu trước nỗi sợ của chính mình. Như bạn thấy đấy, những điều thú vị không dành cho con tim nhút nhát, rất nhiều cánh cửa chỉ mở ra khi ta đủ kiên nhẫn và can đảm để bước qua nỗi sợ của chính mình.

Laica lại mang đến một sắc thái khác của tuổi thơ. Nghịch ngợm, trung thành và giàu cảm xúc, Laica gắn bó sâu sắc với bà cố. Khi phải rời xa vòng tay quen thuộc ấy, Laica buồn bã và lạc lõng. Nó giống như nỗi nhớ đầu đời của một đứa trẻ khi lần đầu rời xa mẹ, hay cảm giác hụt hẫng khi không tìm thấy nơi mình thuộc về. Laica khiến ta hiểu rằng yêu thương và cảm giác an toàn có sức nâng đỡ thế nào trong hành trình lớn lên. Và rằng, khi một ai đó vẫn còn sống trong ký ức của người khác, thì sự gắn bó ấy chưa bao giờ thật sự mất đi.

Bà cố của chị Ni là một điểm tựa hiền hòa. Bà nhìn thế giới bằng sự bao dung và chẳng bao giờ cố gắng uốn nắn bản năng tự nhiên của những chú chó. Cách bà nhìn nhận về một chú chó ngoan mở ra một quan niệm nuôi dưỡng rất đẹp. Trẻ em không nhất thiết phải hoàn hảo để được yêu thương, các em cần được là chính mình

Nguyễn Nhật Ánh dường như đã viết cuốn sách này bằng sự thấu hiểu sâu sắc dành cho thế giới trẻ thơ. Bởi những điều quan trọng thường được giấu nhẹm trong vài câu chuyện nhỏ, trong tiếng cười, sự ngây ngô và cả những nỗi sợ. Mong các em cũng giữ lại trong tim mình một chút hồn nhiên, tò mò và rất nhiều can đảm. Bởi cuộc sống, ở bất kỳ giai đoạn nào, cũng luôn có những điều rất đẹp đang đợi chờ. Và tất nhiên là, những điều thú vị ấy hiếm khi dành cho những con tim mãi đứng yên trong nhút nhát.

Daisy Home Preschool

Posted in Đọc sách cùng Daisy Home

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *