Organ mùa xuân – Sự hiện diện cũng là một món quà quý


Như một khúc dạo đầu của mùa xuân, chạm khẽ vào lòng người và để lại những rung cảm dịu dàng, Organ Mùa Xuân chứa đựng bao nỗi niềm tinh tế về sự mất mát, tình yêu thương và hành trình trưởng thành của những tâm hồn bé nhỏ.

Tomomi – cô bé trầm lặng, luôn ám ảnh về sự ra đi của bà nội. Trái ngược với chị gái, Tetsu bộc trực và ngang ngạnh hơn. Sự hiện diện của ông nội và bác Sasaki Norie đã thay đổi tất cả. Khi Tomomi hỏi về cái chết, ông không đưa ra những câu trả lời khuôn mẫu mà để cô bé tự cảm nhận, tự đối diện với cảm xúc của chính mình. Khi Tetsu nghịch ngợm, ông không quát mắng mà chỉ quan sát, thấu hiểu. Một người lớn thực sự đồng hành cùng trẻ nhỏ không phải là người chỉ ra sai lầm, mà là người giúp chúng tự tìm ra câu trả lời bằng sự kiên nhẫn và yêu thương.
Bác Sasaki Norie là một hình mẫu khác của tình thương – một người phụ nữ giàu lòng trắc ẩn, dành cả cuộc đời để yêu thương những sinh vật nhỏ bé. Khi cùng bà chăm sóc những chú mèo hoang, Tomomi dần học được cách mở lòng. Những nỗi sợ trong cô bé dịu lại, như những cánh hoa mùa xuân khẽ khàng bung nở. Cô bé nhận ra rằng cái chết không đáng sợ, nếu ta biết trân quý sự sống.
Giữa ông nội, bác Sasaki và hai đứa trẻ có một sự trao đổi vô hình nhưng vô cùng đẹp đẽ. Nếu Tomomi và Tetsu học được cách yêu thương và thấu hiểu, thì ông nội và bác Sasaki cũng nhận lại được điều gì đó ấm áp từ sự hồn nhiên của trẻ thơ. Bác Sasaki, người từng lặng lẽ sống trong thế giới của những chú mèo và ký ức, nay tìm thấy niềm vui mới trong sự hiện diện của hai đứa trẻ. Ông nội cũng vậy, có lẽ lòng ông nhẹ nhõm hơn khi thấy cháu mình trưởng thành, khi nhận ra bản thân vẫn là một điểm tựa vững chãi cho những tâm hồn non nớt đang chập chững bước đi.
Hành trình của Tomomi và Tetsu khiến người đọc nhận ra rằng việc nuôi dạy một đứa trẻ chưa bao giờ là điều đơn giản. Tổn thương không thể chữa lành chỉ bằng những lời khuyên hay bài học lý thuyết. Một đứa trẻ cần thời gian, cần một không gian an toàn để tự mình khám phá, cần những người lớn kiên nhẫn và không vội vã phán xét. Chính sự có mặt của ông nội và bác Sasaki đã cho hai đứa trẻ khoảng trống cần thiết để đối diện với cảm xúc của mình, để rồi từ đó, chúng tự tìm ra con đường trưởng thành một cách tự nhiên nhất.
Organ Mùa Xuân không chỉ là câu chuyện dành cho trẻ nhỏ, mà còn là câu chuyện dành cho tất cả những ai đang trên hành trình làm cha mẹ, làm người đồng hành cùng trẻ thơ. Trong từng trang sách, người ta sẽ tìm thấy sự tinh tế, sự dịu dàng của Kazumi Yumoto trong cách bà miêu tả tâm lí nhân vật, trong những chi tiết rất nhỏ nhưng lại đầy sức nặng. Cũng như tiếng đàn organ trong những ngày xuân ấm áp, tình yêu thương luôn có cách lan tỏa, chạm đến những tâm hồn mong manh nhất, giúp con người tìm thấy ánh sáng dịu dàng ngay cả trong những ngày tháng tăm tối nhất.
Daisy Home Preschool