“Chỉ có những người vui vẻ, ngây thơ và vô tâm mới bay được thôi.” Câu nói ấy vang lên như một lời thì thầm quen thuộc, mở ra thế giới của Peter Pan – nơi trí tưởng tượng cất cánh, nơi tuổi thơ không bị đo đếm bằng năm tháng, và nơi người lớn có thể tìm thấy chính mình trong ánh mắt của con trẻ.
Câu chuyện bắt đầu từ một căn phòng ngủ ấm áp của gia đình Darling ở London, nơi ba đứa trẻ Wendy, John và Michael đang say giấc. Trong đêm ấy, Peter Pan xuất hiện cùng nàng tiên Tinker Bell, mang theo lời mời gọi đến Neverland – hòn đảo của những điều kỳ diệu, nơi trẻ con không bao giờ phải lớn. Chỉ cần một ít bụi tiên, một niềm tin trọn vẹn, những đứa trẻ bay lên bầu trời, rời xa vòng tay cha mẹ để bước vào cuộc phiêu lưu mà mọi đứa trẻ đều từng mơ ước.

Neverland hiện ra rực rỡ và sống động. Ở đó có những đứa trẻ đi lạc chưa từng có mẹ, có nàng tiên bé nhỏ hay ghen tuông, có thuyền trưởng Hook luôn bị ám ảnh bởi thời gian và cái chết, có những cuộc rượt đuổi không hồi kết. Thời gian ở Neverland dường như đứng yên, trí nhớ mong manh như sương, và mọi điều đều được vận hành bằng trí tưởng tượng. Với trẻ nhỏ, đó là miền đất của tự do. Với người lớn, đó lại là tấm gương phản chiếu những điều đã mất.
Peter Pan là hiện thân của khát vọng trẻ thơ thuần khiết nhất: không lớn lên, không trách nhiệm, không lo âu. Cậu dũng cảm, tự do, kiêu hãnh và vô tư đến mức không nhớ nổi hôm qua mình đã làm gì. Peter không biết sợ hãi theo cách của người lớn, thậm chí xem cái chết như một cuộc phiêu lưu lớn. Nhưng chính sự vô tư tuyệt đối ấy lại khiến cậu không thể hiểu trọn vẹn những cảm xúc sâu sắc hơn. Cậu không nhận ra tình yêu lặng lẽ của Wendy, không thấu hiểu sự hy sinh của Tinker Bell, không đủ dũng cảm để đối diện với nỗi buồn khi chia xa. Peter chọn ở lại Neverland, chọn mãi mãi là một cậu bé, và vì thế, mãi mãi đứng ngoài vòng tay ấm áp của gia đình.
Wendy thì khác. Trong chuyến phiêu lưu ấy, cô bé dần hiện lên như một nhịp cầu nối giữa hai thế giới. Wendy chăm sóc những đứa trẻ đi lạc, kể chuyện, dỗ dành, đóng vai người mẹ mà chúng hằng khao khát. Trong cô bé nhỏ tuổi ấy đã có mầm mống của sự trưởng thành, trách nhiệm và yêu thương. Wendy yêu Neverland, nhưng không quên ngôi nhà có ánh lửa bếp, có cha mẹ đang chờ. Quyết định trở về của Wendy, John và Michael không làm cho phép màu mất đi, mà cho thấy tuổi thơ đẹp nhất là khi được nâng đỡ bởi gia đình.
Peter Pan là lời nhắc nhở dành cho trẻ nhỏ rằng trí tưởng tượng là món quà vô giá, rằng niềm vui, sự ngây thơ và lòng dũng cảm giúp các em bay cao. Nhưng đồng thời, đó cũng là lời thì thầm dành cho người lớn rằng đừng vội vàng cắt cánh tuổi thơ, đừng để những lo toan làm khô cạn thế giới nội tâm của trẻ. Trẻ con cần được bay, nhưng cũng cần một nơi để trở về.
Daisy Home Preschool








